December 20, 2013

Cô giáo về hưu xây cầu cho dân đi

(Dân trí) - Tự mình gom góp những đồng lương hưu ít ỏi tích cóp sau mấy mươi năm dạy học, cô giáo về hưu tự nguyện bỏ tiền túi của mình, vận động nhiều giáo viên khác cùng những học trò cũ xây một cây cầu cho người dân để họ không phải thấp thỏm lo âu vào mùa lũ.

Người có nghĩa cử cao đẹp đó là cô Bùi Thị Một, cựu giáo viên dạy văn Trường THCS Nguyễn Huệ (xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, Quảng Nam). 

Về làng Hà Tân (xã Đại Lãnh), hỏi nhà cô Một, ai cũng nói “Nhà cô Một xây cầu hả” rồi họ chỉ về phía cuối làng nơi nhà cô nằm ngay bên bờ sông Côn.

Người làng Hà Tân xưa nay cứ vào mỗi mùa mưa bão phải thấp thỏm lo âu về việc đi lại. Nhiều người bị té ngã, bị thương tích đầy mình khi phải đi qua cây cầu tạm bắc qua sông Côn xập xệ. Mùa mưa, nước sông Côn dâng cao chia cắt người dân trong thôn với bên ngoài, vậy là người dân phải đi vòng vèo mới có thể ra ngoài được. Có biết bao nhiêu vụ té ngã vì qua cầu tạm mà người dân ở nơi đây không thể nào đếm xuể. Cụ Trần Văn Thường (75 tuổi) còn nhớ như in vào mùa lũ năm ngoái, cụ đạp xe băng qua cầu tạm thì không may bị dòng nước xoáy kéo chiếc xe đạp trượt ngã xuống dòng nước.

“May lúc đó tôi vững chân trụ lại được với dòng nước, còn chiếc xe đạp cũ bị dòng nước xiết cuốn đi. Cũng từ đó, mỗi khi qua đây đều thấy sợ.” - cụ Thường nhớ lại. Còn với em Phạm Thanh Hải (học sinh Trường THCS Nguyễn Huệ) lại có một phen hú vía khi qua cầu cách đây không lâu.

“Hồi đó cầu chỉ là cầu tạm với những tấm đan bê tông. Lúc đó trời mưa to em đi bộ qua cầu thì không may bị thụp chân xuống hố. May chỉ bị trầy xước nhẹ. Sách vở của em bị ướt hết.” - Hải cho biết.

Trăn trở với những khó khăn của người dân khi qua cầu tạm đã xuống cấp nghiêm trọng, với lòng yêu thương các học trò của mình khi phải run sợ khi qua cầu tạm và trách nhiệm của một người Bí thư chi bộ thôn, cô Một đã tìm phương án vận động nguồn kinh phí xây cầu mới. “Địa phương mình còn nghèo, nguồn ngân sách xã cũng còn eo hẹp nên mình muốn đóng góp một cái gì đó cho quê hương khi còn sức lực” - cô Một bày tỏ.

Nghĩ là làm, cô Một đã dùng những đồng lương hưu của mình đóng góp vào nguồn ngân sách xây cầu rồi vận động những đồng nghiệp, những người bạn hưu trí của mình cùng chung tay góp sức xây dựng cầu cho bà con an tâm đi lại. Hơn 40 người con của quê hương Đại Lãnh, 12 giáo viên về hưu bạn bè của cô cùng hàng chục các thế hệ học trò đã cùng chung tay đóng góp công sức, tiền của để cây cầu sớm được hoàn thành. Cựu học sinh của cô đang học ở trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng đã về vùng quê Đại Lãnh để cùng thiết kế bản vẽ và dự trù kinh phí xây cầu. Hơn 1 tháng xây cầu, các học trò của cô thay nhau về giám sát kỹ thuật, đôn đốc công trình để cây cầu hoàn thành đúng thời gian dự kiến.
“Mấy chục năm dạy học bây giờ thấy học trò cũ mình về nhiệt tình với công việc như vậy, tôi thấy cảm động, ấm áp lắm. Trong 1 tháng xây dựng cầu, tuy gặp nhiều khó khăn nhưng tôi lúc nào cũng thấy vui trong lòng vì đã làm được một việc có ích cho bà con chòm xóm”- cô Một nghẹn ngào nói.
Bà con làng Hà Tân giờ đã có cầu mới.

Sau 1 tháng xây dựng, tháng 4 năm 2013, cây cầu mới mang tên Bàu Làng đã hoàn thành với chiều dài 6 m, rộng 4 m, dầm bê tông dày gần 10 cm, tổng kinh phí hơn 100 triệu đồng. Ngày khánh thành cầu, nhiều người dân làng Hà Tân không cầm được dòng nước mắt hạnh phúc vì không còn phải lo sợ khi đi qua khúc sông này nữa.

Bà Trương Thị Minh Phương - phó Chủ tịch UBND xã Đại Lãnh cho biết: “Chính quyền địa phương rất cảm ơn và ghi nhận nghĩa cử cao đẹp của cô giáo Bùi Thị Một khi đã xây một cây cầu vững chắc cho nhân dân an tâm đi lại. Cô xứng đáng là một điển hình tiên tiến trong phong trào xây dựng nông thôn mới tại địa phương.”

Hà Thế An

November 8, 2013

'Thiên thần' của những bệnh nhân phong

"Cô ăn tạm miếng sắn", một chị ngọng líu đặt 2 miếng sắn nóng hổi lên bàn y tá Xuân. Lát sau, một cụ bà què cụt cũng mang đến vài đốt mía. Như lần trước, nữ y tá mỉm cười cảm ơn.

Nắng sớm len lỏi qua then cửa sổ, nhẹ hắt lên khuôn mặt hiền từ của một phụ nữ phúc hậu. Trên chiếc bàn phủ tấm khăn hoa, y tá Nguyễn Thị Xuân (57 tuổi) chuyên tâm nghiên cứu cuốn sách vừa được phổ biến về quyền của người khuyết tật. Đa phần bệnh nhân phong đã vào trại vài chục năm, nhiều người còn không biết chữ nên bà phải đọc kỹ để giúp họ nhận đủ quyền lợi của mình. Với những bệnh nhân phong, bà như người thân.

Y tá Xuân chăm sóc cho những bệnh nhân phong hàng ngày. Trong ảnh, ông Hiền (75 tuổi) bị cụt cả chân tay. Giờ ông còn bị bệnh ung thư giai đoạn cuối. Ảnh: Phan Dương. 

Y tá Xuân sinh ra trong gia đình có 5 chị em ở Quế Võ (Bắc Ninh), thuở lên 3 đã mất mẹ, lên 10 mất cha. Lớn lên bà làm nghề dạy mẫu giáo. Cuộc đời bà cứ bình lặng trôi bên đám trẻ và yên ổn làm một con chiên ngoan đạo cho đến năm 31 tuổi. 

"Lần đầu vào trại phong Quả Cảm, tôi gặp cụ ông 84 tuổi. Cụ nằm trên mấy ván gỗ ghép lại ở góc nhà tối om, mùi thịt thối rữa kinh khủng. Cụ cô độc, chỉ mong được gặp con cháu lần cuối nhưng không người thân nào vào thăm", bà Xuân kể và cho biết đã an ủi, tắm rửa, hẹn tuần sau lại lên với cụ. Thế nhưng tuần sau lên thì cụ đã mất. Chỉ có 4 người khiêng cụ chôn dưới chân núi, không con cháu, không một tiếng khóc thương, một vành khăn trắng.

Cũng từ đó, cứ ngày nghỉ là cô giáo Xuân lại lén đến trại phong. Cô không ngại bế cõng, tắm rửa, đút cơm cháo hay dọn phân cho những bệnh nhân bị con "ma hủi" ăn mòn từng ngón chân, ngón tay. Người thân nói cô là gàn dở, thần kinh... Buồn nhưng cô vẫn bỏ ngoài tai để đến với những người bất hạnh.

"Tôi cũng sợ lắm, sao mà chịu được khi vào những căn phòng nặng mùi thối rữa. Thời gian đầu tắm rửa, dọn phân, bế cõng người bệnh là tôi phải cầu nguyện xin được tiếp sức, phải xem họ như cha mẹ, người thân của mình", y tá Xuân từ tốn nói.

Sau nửa năm lặng lẽ chăm sóc bệnh nhân, lãnh đạo trại phong Quả Cảm đề nghị nhận bà Xuân về làm y tá. Năm 1988, bà giã từ nghề dạy học vào Quy Nhơn học trung cấp y. Học xong bà phải chờ hơn một năm mới có quyết định công tác của tỉnh Hà Bắc (tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang trước đây) vì không ai tin lại có người tình nguyện vào trại hủi.

Trong khoảng thời gian chờ việc, y tá Xuân đi khắp các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa, Thái Bình, Hà Nam... và tìm được 11 trại phong. Đến mỗi nơi bà đều ở lại một thời gian chăm sóc người bệnh. Nhờ chuyến đi này mà bà thiết lập được đầu mối với trại phong ở các tỉnh. Từ ngày đó đến nay bà đã giúp được họ tiền nước nắm hàng tháng và tiền học bổng cho con người bệnh từ các cấp nhỏ lên đến đại học, sau đại học.

"Tuy số tiền ủng hộ không nhiều nhưng nhà ai cần trâu cho trâu, cần nhà cho nhà, hay cần tiền lo việc đại sự cho con cái mình vẫn có thể giúp đỡ. Đợt trước xây được 30 ngôi nhà ở Điện Biên, cho mỗi nhà một con trâu, đến nay họ báo lại đã có đàn trâu rồi", y tá Xuân cười hiền từ.

Cặp vợ chồng anh Vị, chị Và nên duyên nhờ y tá Xuân mai mối. Ảnh: Phan Dương. 

Ngày nay xóm nhỏ của bệnh nhân trại phong Quả Cảm nằm sau Bệnh viện Phong và Da Liễu (Bắc Ninh). Xóm có 100 cụ ông, cụ bà, 26 cháu nhỏ và 22 con cháu của bệnh nhân đã lập gia đình vẫn sinh sống ở đây. Mỗi gia đình/cá nhân một phòng, có đường đi lối lại sạch sẽ. 

Hầu hết con cái của bệnh nhân phong đều được y tá Xuân giúp đỡ cho đi học và có công việc ổn định. Năm ngoái bà vận động xây được hơn 500 ngôi mộ vô danh cho những bệnh nhân phong đã mất. Mỗi tháng ngoài hưởng tiền trợ cấp đủ sống tằn tiện, họ vẫn có đất để trồng rau, chăn nuôi kiếm thêm. 

Chăm lo cho bệnh nhân phong từ cái ăn, cái mặc, "thiên sứ" này còn nâng niu họ từng bước chân. Năm 1991, bà Xuân vào TP HCM học gò sắt làm chân giả. Trong suốt 7 năm, bà đã làm hàng trăm đôi chân giả đủ chất liệu cho bệnh nhân ở đây và các trại phong lân cận. Đến năm 1999, bà lại vào Quy Hòa (Quy Nhơn) học làm dép chỉnh hình cho những đôi chân cụt.

Ngày nay cuộc sống của người phong đã đỡ khó hơn trước nhưng vẫn còn những điều khiến y tá Xuân không nguôi trăn trở. Có người ốm, mất không người thân đến thăm. Có người nhà cách đây chỉ chục km, mong một lần về thắp hương cho cha mẹ cũng không được... 

Đa phần bệnh nhân phong sống cô độc, bị người thân xa lánh. Riêng cụ Hiền là trường hợp may mắn hiếm hoi. 4 tháng nay, anh Đức (Hà Nội) bỏ vợ con, công việc lên đây chăm bố. Lúc nào bên giường ông cụ cũng có 2 cốc nước trắng, sữa hoặc hoa quả. Ông cụ bị hoại tử vùng mông không đi ngoài được.

"Có đêm Đức phóng xe ra thành phố mua thuốc tốt cho bố. Lúc về sợ các cụ khó ngủ, anh dắt xe từ cổng vào. Chăm sóc bố, Đức cũng giúp đỡ các cụ bên cạnh. Nếu cụ nào cũng có người con như Đức thì tôi sẽ bớt đi phần trăn trở", y tá Xuân chia sẻ.

Dù được nghỉ hưu nhưng y tá Xuân vẫn xin ở lại trại phong để tiện ngày đêm chăm sóc bệnh nhân. Ảnh: Phan Dương. 

Trong một căn nhà sơn xanh phía sau Bệnh viện Phong và Da Liễu (Bắc Ninh), ông Bích (68 tuổi, Thanh Hóa) bồng đứa cháu hơn 2 tuổi bằng đôi tay què cụt. Ông cười nói: "Nhờ cô Xuân cứu giúp mà cuộc đời tôi mới được thế này".

So với xung quanh, căn nhà ông Bích mới, rộng nhất. Trong nhà có đầy đủ đồ đạc cần thiết. Ngoài sân cô con dâu đang phơi quần áo. Anh con trai làm cơ khí ngoài thành phố cũng vừa về. "Ngày tôi bệnh nặng chuyển vào đây được bà Xuân chăm sóc. Lúc khỏe lên thì bà ghép cho lấy vợ. Con của tôi được bà Xuân nuôi ăn học từ nhỏ lên trung cấp, đại học và xin việc cho. Năm 2002, tôi bị dạ dày thập tử nhất sinh cũng nhờ bà đưa đi viện. Tất cả người lớn nhỏ ở trại phong Quả Cảm đều được bà Xuân cứu giúp", ông Bích cho biết.

Cách đây một năm bà Xuân được nghỉ hưu nhưng vẫn xin tiếp tục cống hiến phần đời còn lại cho bệnh nhân phong. Hàng ngày bà lo mọi chuyện "thập cẩm" như sửa đinh, lắp chân giả, kêu thợ sửa nhà cho các cụ hay lo ma chay, cưới hỏi... Tuy những công việc "nhỏ nhặt" nhưng lại không thể thiếu bàn tay nữ y tá này.

Theo ông Nguyễn Đức Vinh, Giám đốc Bệnh viện Phong và Da liễu (Bắc Ninh), y tá Nguyễn Thị Xuân đã có 26 năm công tác ở bệnh viện, được bệnh nhân kính trọng, đồng nghiệp yêu quý. Bà Xuân không lập gia đình mà dành cuộc đời mình cứu giúp những bệnh nhân phong. Bà đã được nhiều giấy khen của tỉnh, trung ương nhưng với bà, phần thưởng vô giá nhất là đã giúp những bệnh nhân phong tự tin được trở lại làm người bình thường.

Nguồn : http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/thien-than-cua-nhung-benh-nhan-phong-2904486.html

July 11, 2013

Chàng trai mù bán vé số mở mái ấm cho người cơ nhỡ

Nhiều khi anh tưởng mình gục ngã vì sự khinh miệt, hắt hủi của xã hội. Bằng nghị lực anh đã đứng lên để giúp bao số phận lang thang cơ nhỡ khác. 

Từ một cậu bé mù ở Trà Vinh, anh Đến tìm tới mảnh đất Sài Gòn để mưu sinh rồi lập nghiệp. Xuất phát từ những bất hạnh của bản thân, anh đã cảm thông hơn cho những người cùng cảnh ngộ. Một thời gian sau, anh dành dụm tiền lập mái ấm ngay trên chính ngôi nhà nhỏ cho những thân phận như mình trước đây. 
Anh Đến kể chuyện đời về mình 

Cách TP. HCM khoảng 50km, chúng tôi tìm về xã Phú Hòa Đông (huyện Củ Chi, Trà Vinh) để tận mắt nghe những ngón đàn du dương từ bàn tay những mảnh đời bất hạnh. Mỗi người một cảnh nhưng họ quy tụ về mái ấm Mây Bốn Phương để được sống vui vẻ dưới bàn tay chăm sóc dạy dỗ của thầy Đến. Người thầy khiếm thị, lang thang khắp Sài Thành để kiếm sống. Thậm chí, người đàn ông này từng bị người đời thương hại và xem thường. 

Thương mình mà ngẫm tới người 

Anh Lê Văn Đến (SN 1969) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông con. Từ nhỏ anh đã phải sống trong cảnh chật vật. Nhà có sáu anh chị em thì hai người phải chịu cảnh mù lòa, khiếm thị. Thời điểm đó, gia đình nông dân nào cũng nghèo, để kiếm được cái ăn đã khó khăn chứ đừng nói tới chuyện học hành. Tuy sống trong cái nghèo khổ nhưng anh Đến lại luôn mơ ước thành một nghệ sĩ chơi đàn. Tuy nhiên, mặc dù biết ước mơ của con nhưng gia đình anh Đến không đủ khả năng để đáp ứng. Hơn nữa, với một người bình thường học đàn đã khó nói gì đến cậu bé tật nguyền. Bố mẹ khuyên anh nên từ bỏ ước mơ, chỉ cần làm mấy việc lặt vặt giúp đỡ gia đình. Cậu bé nghèo chỉ biết im lặng chấp nhận nghe lời ba mẹ. 

Tuy nhiên, sau thời gian suy nghĩ, anh Đến cho rằng nếu mình bị khiếm thị mà không vượt qua chính mình thì suốt đời mình sẽ mặc cảm, tự ti chẳng làm việc gì có ích. Thế rồi mới 14 tuổi, anh Đến khăn gói rời khỏi vùng quê nghèo lên Sài Gòn. Vừa chân ướt chân ráo bước tới chốn phồn hoa đô thị, anh đã xui xẻo gặp kẻ xấu cướp hết quần áo và đồ ăn uống. Lúc này anh đi lang thang nhịn đói để tìm địa chỉ nhà người thầy dạy đàn. Lúc đó, anh thầm nghĩ sao ông trời lại bất công với mình đến thế. Anh Đến không ngờ trên đời lại có kẻ đi ăn cướp của người tật nguyền. 

Sau khi tìm được nhà người thầy dạy đàn, anh Đến được người đàn ông này cưu mang. Hàng ngày, anh được thầy dạy đàn, truyền cảm hứng âm nhạc và dạy cách đối nhân xử thế. Một thời gian sau, anh nghĩ không thể bám víu mãi vào người khác được. Sau đó, anh Đến xin phép thầy dọn ra ngoài ở trọ. Tuy nhiên, ở đời lắm nỗi đắng cay, anh đến đi tới đâu xin việc người ta cũng không nhận. Vì chẳng ai dại gì mà nhận người mù lòa vào làm việc. Chàng trai khiếm thị không những bị chê bai mà còn đón nhận những thái độ khinh bỉ, hắt hủi từ xã hội. Không bỏ cuộc, anh lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm đất Sài Thành bán vé số mưu sinh. Sau này quen việc, để tăng thêm thu nhập, anh bắt đầu làm nhiều nghề khác như đi bán bánh mì, bánh hỏi... 

Con những cặp vợ chồng mù gửi tại mái ấm 

Bán vé số xây nhà tình nghĩa 

Thời gian anh bươn chải kiếm tiền ngoài đời giúp anh nhận ra rằng cuộc đời này còn có nhiều mảnh đời bất hạnh hơn mình. Khi anh dành dụm thuê được nhà đã cho một vài người mù lòa sống cùng. Thời gian sau đó, anh Đến mua một miếng đất nhỏ ở Củ Chi rồi xây nhà. Biết được tấm lòng của anh, những người tật nguyền đến hỏi thăm xin ở cùng. Thấy số lượng ngày càng đông, anh cho xây thêm phòng cho họ ở. Cách đây 5 năm anh thành lập mái ấm lấy tên Mây Bốn Phương. Sở dĩ lấy cái tên này bởi anh nghĩ mái nhà của anh sẽ là nơi cho những “đám mây” rơi rớt từ bốn phương bay về một nơi là mái ấm này. 

Được biết hiện tại, mái ấm của anh có 40 người. Trong đó hầu hết họ tự tìm tới anh để xin được ở lại, còn một số đứa trẻ mồ côi khác thì anh Đến đi xin lại về nuôi. “Đáng thương nhất là mười đứa trẻ dưới mười tuổi. Chúng là con của những cặp vợ chồng mù. Gia đình quá khó khăn, họ không nuôi nổi con nên gửi lại mái ấm này. Họ bảo khi nào kinh tế gia đình ổn định sẽ rước con về”, anh Đến chia sẻ. Những đứa trẻ từ mười tuổi trở lên được anh Đến dạy đàn, dạy nghề và một số cho đi học nghề thêm để sau này có thể tự nuôi sống được bản thân. 

Đáng nói hơn, mái nhà chung này không chỉ cho dành người mù mà những người già tuổi, không nơi nương tựa cũng tìm đến để được che chở. Họ rất vui vẻ khi được quần tụ với những người cùng cảnh. Bà Út Sáu, năm nay hơn 80 tuổi kể: “Nhà tui không còn ai thân thích. Được người quen giới thiệu, tôi xin vào ở đây những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Trong mái nhà này không những vui vầy cùng các cháu mà còn được chú Đến chăm sóc rất tận tình”. Ngồi bên cạnh, ông Út Xệ, năm nay 70 tuổi, với dáng người mảnh khảnh cho biết, nhà ông cũng ở Củ Chi. Những năm chiến tranh loạn lạc ông xin đi lính nhưng bố mẹ không đồng ý. Quá chán nản, ông xuống tóc đi tu ở một ngôi chùa tại TP. HCM. Khi bố mẹ ông già yếu, ông Út Xệ phải bỏ nghề tu về quê nhà chăm sóc. Sau này họ qua đời, gia đình chỉ còn lại một mình ông. Ở nửa bên kia của cuộc đời, vợ con không có nên ông thường xuyên đi lang thang, vạ vật khắp nơi xin ăn. Rồi người ta thương hại, chỉ ông vào mái ấm này nương tựa. “Khi tôi gặp anh Đến trình bày hoàn cảnh, anh chấp nhận ngay. Cậu ấy nói với tôi cứ ở đây sinh sống cùng các cháu và các cụ khác. Tất cả là một gai đình”, ông Út Xệ tâm sự. 

Tay đang tập đàn, em Dưỡng năm nay 20 tuổi, từng bị chứng bại não vừa bị mù vui mừng khoe: “Từ ngày vào đây tới giờ em thấy bệnh của mình giảm hẳn. Không những được thầy Đến nuôi cơm mà thầy còn dạy em học đàn. Thầy thường xuyên dạy em phải cố gắng trở thành người có ích. Mình bị bệnh nhưng không thể là đồ bỏ đi được”. 

Mối tình cảm động của đôi vợ chồng mù 

Trước đó, vì bị người đời miệt thị nên anh Đến luôn phải tìm cách hòa nhập với mọi người xung quanh. Người đàn ông khiếm thị cho biết: “Hồi đó tôi ở rất nhiều nơi. Khi đã sống vùng nào là tôi làm mọi cách để xóa được mặc cảm ở đó. Sống hết mình với mọi người, làm việc chăm chỉ nghiêm túc, không nợ nần gì người khác nên họ không còn phải thương hại tôi nữa”. Có lẽ nhiều người bất ngờ nhất là việc anh Đến cưới vợ. Một cô gái bị khiếm thính đồng cảm với anh nên nhận lời kết hôn. Tuy nhiên, việc hai con người khiếm khuyết đến với nhau cũng nhận được những lời dị nghị của nhiều người. Anh Đến kể: “Mọi người trong gia đình tui bảo đã mù rồi mà lấy người mù nữa thì sau này chỉ có nước chết đói. Nhiều người sáng mắt còn vạ vật ra mới có được miếng ăn nữa là hai người mù. Rồi sau này sinh con nữa, ai sẽ chăm con và lo tương lai của chúng”. Tuy nhiên, anh Đến thương người yêu nên vẫn quyết định cưới. Anh nghĩ nếu hai vợ chồng đồng lòng, chăm chỉ làm ăn thì bất cứ việc gì cũng có thể vượt qua. Sau nay, anh Đến thuyết phục gia đình mãi mới được họ đồng ý. 

Nói về mái nhà của mình, anh Đến buồn rầu cho biết, thỉnh thoảng có những mảnh đời bất hạnh tìm đến nhưng anh không thể nhận thêm được. Bởi căn nhà nhỏ không còn phòng trống. Hơn nữa, công việc đàn hát tại các đám cưới, hội hè của anh không thể kham được các chi phí cho mọi người. “Giá như có mảnh đất lớn hơn tôi sẽ xây dựng thêm nhiều phòng hơn nữa để đón những con người bất hạnh đến sống. Hơn nữa, tôi cần các nhà hảo tâm giúp sức để chăm lo cho những người tàn tật ở đây. Vẫn biết việc làm của mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc, nên tôi cũng không dám tự hào. Nhưng mái nhà cũng an ủi bản thân rằng mình tàn tật nhưng không vô dụng”, anh Đến tâm sự. 

Nhiều lần suýt chết vì đói lả 

Theo anh Đến, để sống vui vẻ, điều trước hết là tìm cách xóa mặc cảm với đời. Mình đã mù, nghèo thì phải sống sao cho tốt để người ta không thương hại và coi thường. Anh cũng chia sẻ trong cuộc đời mình đã quá quen với cái cảm giác đói khát. Có lúc anh suýt chết đói vì mấy ngày liền không được ăn uống. Tuy nhiên, người đàn ông này quan niệm, thà chịu đói chứ không thể đi ăn trộm ăn cướp. Với anh bí quyết để sống hòa đồng với mọi người đó là phải xóa đi mặc cảm của bản thân. 

Ái Minh
http://www.nguoiduatin.vn/chang-trai-mu-ban-ve-so-mo-mai-am-cho-nguoi-co-nho-a48227.html

Bà Năm chân đất

TT - Hơn 40 năm qua, người dân TP Mỹ Tho (Tiền Giang) không lạ với hình ảnh bà Huỳnh Thị Yến (82 tuổi) mà họ gọi là “bà Năm chân đất” đẩy xe ba gác chở quần áo cũ vừa bán vừa làm từ thiện.

Chiếc xe đẩy quần áo của bà Năm - Ảnh: Đăng Minh

Bà lom khom dậy từ rất sớm trong căn nhà nhỏ của mình, soạn quần áo cũ treo lên xe ba gác. Từ nhà, bà hì hục đẩy “gian hàng di động” rời khỏi hẻm nhỏ qua các con đường trong thành phố với đôi chân trần chai sạn, nứt nẻ. “Cách đây hai năm, bà đi hết cả thành phố. Giờ già rồi, đủ sức đi 2-3 phường thôi” - bà Năm nói.

Theo lời người dân, bà không mang dép lúc 5-6 tuổi. Nhà nghèo nên băng đồng lội ruộng suốt ngày, dép hư hoài không tiền mua nên đi chân đất. Khi lấy chồng, bà ráng mang dép nhưng đi té hoài. Riết rồi quen luôn. Nhiều người không hiểu, thấy thương bà đi chân đất nên mua cho đôi dép bảo vệ đôi chân. Bà sợ người ta buồn lòng nên nhận nhưng chỉ để trên xe làm kỷ niệm.

Trên con đường mưu sinh của bà, nhiều người tìm đến không chỉ mua mà còn bán lại quần áo cũ cho bà Năm. Theo lời bà, quần áo đa số từ những chị giúp việc nhà đem đến bán rẻ. Họ được chủ nhà cho, gom lại dần bán cho bà kiếm chút tiền thay vì bỏ không. Nhiều người dân trên phố bà đi qua thỉnh thoảng cũng gọi bà vừa bán vừa cho quần áo cũ. “Cái nào rách quá thì bà bỏ cho người ta làm giẻ lau nhà. Cái nào sửa được, đem về may sơ lại, giặt ủi cho sạch rồi đi bán, giá 5.000-10.000 đồng. Ngày bán được khoảng chục cái, kiếm được 30.000 đồng là sống khỏe re” - bà Năm cho biết. Bà Năm bán quần áo quen đến nỗi không cần lời rao, mọi người biết bà giờ nào sẽ đi đến đoạn nào để đón mua.

Đến giờ cơm trưa mỗi ngày cũng là lúc xe ba gác của bà đến khu vực chợ cũ, P.8, TP Mỹ Tho. Nơi dừng chân này bà bán đắt hàng nhất do có khá nhiều người dân nghèo qua lại quanh đây. Tuy quần áo cũ nhưng được giặt ủi sạch sẽ, giá rẻ khiến những người hành nghề xe ôm, phụ hồ... rất thích. Theo những người quanh khu phố nơi bà sống, chồng bà Năm mất sớm, bà ở vậy nuôi đến sáu người con. Nay lớn tuổi nhưng chưa bao giờ bà dám nghĩ đến chuyện an hưởng tuổi già. Bà bảo chỉ cần các con sống tử tế là bà vui.

Khi thấy một anh phụ hồ mặc áo rách bên đường, bà Năm kêu to: “Ê, lại đây bà cho cái áo nè!”. Ông Nguyễn Hoàng Kim, một người chạy xe ôm, cho biết mọi người trong khu này ai cũng yêu quý bà Năm vì dù nghèo nhưng bà lúc nào cũng rất lạc quan, yêu đời. Điều ông nhớ nhất về bà Năm là một con người tốt bụng từ những việc rất nhỏ.

Ông Nguyễn Thanh Triết, tổ trưởng dân phố nơi bà Năm sinh sống, cho biết tuy cuộc sống khó khăn phải bươn chải đến tuổi già sức yếu nhưng hiếm khi thấy bà than nghèo kể khổ, lúc nào cũng vui vẻ với mọi người. Đã vậy bà luôn làm từ thiện như nhặt rác bên đường, cho quần áo những người khó khăn, phụ giúp những người gặp nạn... Bà Năm khiến mọi người hiểu chuyện đều nể phục và luôn tự xem lại mình.

S.BÌNH - Đ.MINH
http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh-yeu-loi-song/550321/ba-nam-chan-dat.html

June 16, 2013

Giàu để giúp người nghèo

TT - Từ một hộ nghèo, ông Huỳnh Văn Bé (thị trấn Thanh Bình, huyện Thanh Bình, Đồng Tháp) vươn lên trở thành tỉ phú với việc... trộn muối ớt. Thương hiệu “Muối sấy Ngọc Yến” của ông Bé tạo việc làm cho nhiều người và giúp nhiều người nghèo như ông trước đây.

Xuất thân là một “Hai Lúa” chính hiệu nhưng ông Bé lại không có đất canh tác. “Sau ba tháng làm muối ở Tây Ninh, tui thấy nghề này có thể sống được. Nghề này cũng phù hợp với vợ con vì lúc đó đang đi làm mướn bữa đực bữa cái, nên dắt díu nhau trở về quê lập nghiệp lần thứ hai với nghề trộn muối ớt” - ông Bé kể lại.

“Có bán muối Ngọc Yến không?”

Ngày ấy muối ớt Tây Ninh vẫn là lựa chọn chính ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Mỗi ngày ông Bé trộn vài ký muối cho vào bịch nilông rồi “mượn” thương hiệu muối Tây Ninh đem bán kiếm sống qua ngày. Ba năm đầu bán muối cũng đủ ăn nên ông nảy ý định làm ăn lớn. “Nói là làm ăn lớn chứ vợ chồng trộn muối rồi chở lên Sài Gòn bán dạo với số lượng nhiều hơn bán ở quê thôi” - ông Bé nói.

Ông kể tiếp: “Nhiều bữa trời mưa ế ẩm, đánh liều gõ cửa từng nhà tiếp thị từ Q.1 qua Q.Bình Thạnh vẫn không bán được bịch nào. Đó là thời gian khó khăn nhất trong đời và cũng là thời gian tui mường tượng hai chữ thương hiệu và quyết tâm theo nghề muối”. Lấy nắm muối vừa trộn xong nếm thử xem đạt chất lượng chưa, ông Bé nói tiếp: “Muối trộn có xuất xứ từ Tây Ninh nên người dân quen gọi là muối Tây Ninh. Mình làm đúng công thức ấy cho nên vẫn phải tạm mượn thương hiệu này thời gian đầu. Để có thương hiệu riêng thì phải có công thức chế biến khác. Nghĩ vậy nên tui bỏ công nghiên cứu công thức pha chế khác, sau đó đem giới thiệu cho các chợ, quầy tạp hóa ở TP.HCM”.

Có được một số mối bỏ muối ở chợ Phạm Văn Hai, chợ Tân Bình, ông Bé quyết định về lại quê nhà Thanh Bình, Đồng Tháp trưng bảng “Cơ sở chế biến muối sấy Ngọc Yến” tại căn nhà 30m2 cheo leo bên bờ sông. Ngày ông treo biển, những người hàng xóm không tiếc lời trêu chọc “công ty muối” của ông.

Tuy vậy, muối sấy Ngọc Yến của ông Bé ban đầu không chen nổi vào những sạp hàng ở miền Tây vốn bày bán rất nhiều muối từ Tây Ninh. Ngay cả những mối mà ông đã có ở TP.HCM cũng từ chối nhận những bao muối trộn có thương hiệu Ngọc Yến quá xa lạ dù ai cũng thừa nhận chất lượng ngon hơn. Ông Bé chợt nảy ra kế lạ: ông thuê người đi rảo các chợ Cao Lãnh (Đồng Tháp), Mộc Hóa (Long An) hỏi thăm: “Có bán muối Ngọc Yến không?”. Cách này tỏ ra hiệu quả khi các tiểu thương đi tìm hỏi mua muối trộn Ngọc Yến về bán. “Nhờ vậy mà tui mới bán được vài ký/ngày” - ông Bé cười sảng khoái nhớ lại câu chuyện kinh doanh của mình.

Giàu làm gì?

Công việc làm ăn của ông Bé ngày càng phát đạt. Cơ sở chế biến muối sấy Ngọc Yến bắt đầu tăng sản lượng từng ngày. Năm 2001, ông Bé trộn được 40 tấn muối thì đến năm 2012 cơ sở của ông đã cho ra hơn 400 tấn muối. Từ những dụng cụ chế biến thô sơ, mỗi chảo sấy khoảng 30 phút mới cho ra được 3kg muối thành phẩm, ông Bé mày mò nghiên cứu máy trộn công suất lớn gấp mười lần với năm người trộn theo kiểu dây chuyền.

Với vốn 1 tấn muối khoảng 30 triệu đồng, ông Bé lời 3-5 triệu đồng tùy giá nguyên liệu. Tính ra ông Bé lãi trên 2 tỉ đồng/năm.

Làm ăn có dư, ông Bé lại nghĩ: “Có nhiều tiền chết cũng đâu có mang theo được. Nếu đem tiền lời đó giúp người nghèo sẽ tốt hơn”. Và cái tên “ông Bé từ thiện” cũng xuất hiện khoảng bốn năm qua trên địa bàn tỉnh Đồng Tháp.

Mỗi ngày theo thói quen, ông đều lướt những mục “hoàn cảnh khó khăn” trên báo tỉnh nhà và báo mạng trước khi đi một vòng xem xét xưởng muối vận hành. Ngày nào gặp một hoàn cảnh khó khăn trong khoảng cách không xa, hôm đó thời gian làm muối của ông Bé ít lại, để ông còn cưỡi xe máy đi thăm hỏi và giúp đỡ gia đình mình vừa bắt gặp. “Tuổi ngày càng cao, nếu không tranh thủ thời gian để làm gì đó cho cuộc đời này tui sợ không còn kịp” - ông Bé cười chia sẻ.

Bởi thế, tiếng tăm nhà “mạnh thường quân muối ăn” ngày càng nổi giữa vùng Đồng Tháp Mười. Mỗi năm ông dành ra hàng trăm triệu đồng làm từ thiện. Danh sách hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, các công việc ích lợi công cộng, các chương trình từ thiện giúp đỡ những hộ nghèo, neo đơn, không nơi nương tựa; hỗ trợ học bổng cho những học sinh nghèo, vượt khó, học giỏi; đóng góp quỹ vì người nghèo của các địa phương, xây dựng nhà tình thương; nâng cấp, sửa chữa cầu đường... nông thôn trong tỉnh nhà Đồng Tháp luôn có tên ông Bé đầu tiên trong danh sách.

1/5 tiền lãi giúp người bất hạnh
Ba năm trước, trong một lần dự khai giảng năm học mới, nhìn những em bé còm cõi đến trường từ các căn nhà cheo leo trên lưu vực sông Tiền, sau mỗi buổi học còn phải nhịn đói đi cắt từng cọng lục bình phơi khô kiếm tiền giúp ba mẹ, ông Bé nhớ lại thuở chân lội bùn dơ của mình. “Tối về không ngủ được chú à, mấy đứa trẻ đồng bằng này phải có sức bật để thoát khỏi cảnh khổ” - ông Bé tâm sự. Thế là ông đi vận động thêm mấy người bạn tâm huyết, lập ra “bếp ăn tình thương” nuôi cơm miễn phí cho các học sinh nghèo an tâm đến trường. Chương trình hiện tại đang được thí điểm thực hiện tại Trường THPT Trần Văn Năng, THPT Thanh Bình 1 (tỉnh Đồng Tháp), giúp đỡ hàng trăm học sinh không còn cảnh thiếu cơm học chữ. Hiện ông Bé đang lên kế hoạch để tiếp tục mở rộng chương trình này. Tính ra, khoảng một phần năm tiền lời từ muối hằng ngày của cơ sở Ngọc Yến đã được đầu tư tích cực cho những cảnh đời bất hạnh giữa đồng bằng.

SƠN LÂM - THANH TÚ
Nguồn: Tuoitre.vn

June 8, 2013

Ông Tây phục vụ quán cơm 2.000 đồng

Quán cơm 2.000 đồng vào giữa trưa đông nghẹt khách. Len lỏi giữa hơn 100 thực khách nghèo, một ông Tây cao lêu nghêu đến từng bàn “châm” cơm thêm cho khách. 

Ông Tây đó là John William Kelly, nhưng những người trong quán thường gọi là “Chon”, một người Mỹ đang là tình nguyện viên phục vụ không công (6 ngày/tuần) tại quán cơm 2.000 đồng Nụ Cười 1 (số 6 Hồ Xuân Hương, Q.3, TP.HCM). 

Năm 1970, khi chiến sự ở VN còn căng thẳng, John nhập ngũ làm ở bộ phận kỹ thuật, đóng tại Alaska (Mỹ). 

Đến năm 2004, khi có dịp đến thăm VN, vào bảo tàng trưng bày chứng tích chiến tranh, John mới thật sự cảm nhận được những mất mát mà chiến tranh để lại và “Tôi biết mình cần phải làm một điều gì đó cho con người ở đất nước này để phần nào bù đắp lại”. 

Ông “Chon” đang châm cơm thêm cho người nghèo tại quán cơm 2.000 đồng Nụ Cười 1- Ảnh: Nguyễn Tập 

John làm Giám đốc bưu điện của TP.Palo Alto (bang California, Mỹ), nhân viên dưới tay ông lên đến 300 người nên công việc cực kỳ bận rộn. Vì thế, mãi đến năm 2011, khi nghỉ hưu John mới có cơ hội để thực hiện mong ước của mình. John liên lạc với nhóm Helping Hand Saigon (một nhóm từ thiện ở TP.HCM), mua vé máy bay đến VN để tham gia đi tặng quà, giúp đỡ người nghèo khổ, trẻ mồ côi, khuyết tật… Đều đặn như thế, 3 năm nay năm nào John cũng đến VN “để làm một điều gì đó có ý nghĩa”. 

Biết đến quán cơm 2.000 đồng Nụ Cười 1 qua một người bạn VN, John đến quán, đóng góp một số tiền và đề nghị: “Tôi muốn làm tình nguyện viên không lương. Tôi ở VN chỉ 3 tháng, nên muốn tận dụng tối đa thời gian. Hãy giao việc và làm tôi bận rộn”. 

Sài Gòn những ngày nắng gắt, John vẫn đi làm đều đặn, nghiêm túc. Tôi đến quán từ sớm đã thấy John mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ gay đang hì hục vật lộn với đống thịt cá, rau củ cùng những tình nguyện viên khác. Anh Phan Bình Ái, đầu bếp chính của quán cơm Nụ Cười 1, cho biết: “Ông Chon siêng lắm. Ngày nào cũng có mặt lúc 8 giờ sáng và làm liên tục đến khi hết khách mới về”. 

Ngoài việc phụ bếp, nhiệm vụ của John là “châm” cơm thêm cho khách. “Không biết tiếng Việt, làm sao ông nói họ hiểu?”, tôi hỏi. John nháy mắt: “Tôi có “bảo bối”. Nói rồi ông lấy từ cái tạp dề trước bụng ra… một mẩu giấy nhỏ và… một trái chuối. Thì ra, John nhờ cô tiếp tân ở khách sạn đang cư trú viết giùm dòng chữ bằng tiếng Việt: “Bạn có muốn cơm thêm không?”. Thế là mỗi lúc đi tiếp cơm, ông lại chìa mẩu giấy đó ra. “Bây giờ tôi biết nói chút chút rồi đấy. Ít khi phải chìa “thẻ” ra nữa”, nói rồi John cố gắng tròn miệng ra nói: “Com them khong?”. Còn quả chuối? Đó cũng là một bí mật nho nhỏ của John. Mỗi khi có đứa bé nào vào ăn ngoan, bên cạnh phần chuối tráng miệng, ông cho thêm trái chuối mang về. 

11 giờ trưa, khách bắt đầu đến ăn. John cáo lỗi chúng tôi để trở lại làm việc. Ông Tây 61 tuổi lại thoăn thoắt bới cơm, mang đến từng bàn tiếp cơm thêm cho khách, miệng luôn nở nụ cười. 

Nguyễn Tập

Link: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130604/ong-tay-phuc-vu-quan-com-2-000-dong.aspx

May 30, 2013

Chuyện cảm động bất ngờ về ông lão ăn xin hào phóng

Năm nay đã 98 tuổi, ông Dobri dành phần tiền xin được để quyên góp cho nhà thờ ở Bulgaria.
Ông cụ rất vui vẻ nói chuyện, hôn tay những người qua đường.

Mặc bộ quần áo ở nhà và đôi giày da cũ kỹ đã rách toác, ông Dobri thường xuất hiện bên ngoài nhà thờ Thánh Alexander Nevsky ở Sofia (Bulgaria). Ông ngồi bên cạnh chiếc hộp thiếc nhỏ để nhận tiền bố thí của người quá đường.

Ngày nào cũng vậy, ông dậy từ rất sớm và đi bộ 10 km từ làng Bailovo lên Sofia. Ông rất thích nói chuyện với những người qua đường và thường hôn tay những người dành thời gian cho mình. Nhiều năm nay, người dân Sofia thường gọi ông là "Ông nội Dobri". 

Tất cả số tiền đều được ông Dobri dùng vào việc có ý nghĩa. 

Năm 2010, khi quay phim tài liệu về nhà thờ Nevsky, một nhà báo ở Đài truyền hình quốc gia Bulgaria đã phát hiện một thông tin thú vị trong kho dữ liệu. Người đóng góp hào phóng nhất cho nhà thờ trong suốt bao năm qua chính là ông Dobri, với tổng số tiền lên tới 40.000 euro. 

Theo Asiantown, ông Dobri đã hiến tất cả số tiền của mình cho nhà thờ. Ông lão 98 tuổi chỉ sống dựa vào tiền lương hưu (100 euro một tháng) và bánh mì, hoa quả mà những người tốt bụng tặng ông. 

 
Nơi sống giản dị của cụ. 

 
 
 
 
Taichi 
Theo Ione

May 19, 2013

Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn

2.000 đồng là số tiền mà tại nhiều nơi ở TP.HCM người dân không đủ để gửi xe, không đủ mua một ly trà đá. Nhưng với 2.000 đồng, đó là số tiền mà dân nghèo, sinh viên khó khăn có thể mua được cơm và thức ăn với đầy đủ dinh dưỡng.

Người nghèo có được bữa cơm ấm bụng giữa một Sài Gòn náo nhiệt, quay cuồng, có lúc cứ ngỡ là câu chuyện thần tiên… Trên địa bàn TP.HCM, những quán cơm với giá chỉ 2.000 đồng đang ngày được nhân rộng để phục vụ dân nghèo.

Quán cơm 2.000 đồng tại hẻm 14/1 trên đường Ngô Quyền hoạt động vào các buổi trưa thứ 3, 5, 7 hàng tuần. Tại đây, mỗi phần cơm có: cơm, thức ăn (thịt, cá, rau, canh), chuối tráng miệng… Đặc biệt, thực khách đều được ăn cơm thêm và canh miễn phí.

Mỗi buổi, quán phục vụ hơn 500 suất ăn, ngoài sinh viên các trường đại học, cao đẳng trên địa bàn còn có cả trăm dân nghèo làm nghề bán vé số, lượm ve chai, đạp xích lô… tới ăn. Vào giờ cao điểm, khi các bàn ăn trong nhà đã chật ních người, khách phải ngồi tràn ra cả con hẻm.

Người Sài Gòn chia sẻ với người nghèo đang hằng ngày vật lộn với 
bộn bề lo toan

Bạn Huỳnh Vũ Thuận, sinh viên một trường cao đẳng trên địa bàn quận 10 cho biết: “Quán cơm 2.000 đồng này tuy rẻ nhưng nấu ngon không kém gì những quán cơm bình dân giá từ 18.000 - 20.000 đồng khác. Trưa thứ 3, 5, 7 nào em cũng tới đây ăn”.

Bác Nguyễn Tám Nam làm nghề lượm ve chai nói: “Từ khi biết quán cơm 2.000 đồng này, tôi tới ăn và hàng tháng tiết kiệm để gửi tiền về quê cho vợ ở Quảng Ngãi chữa bệnh”.

Tại quán cơm Nụ Cười 3 (quận 7), thực khách được ăn cơm, canh không hạn chế, 3 món mặn, trà đá miễn phí. Bên cạnh đó, một quầy sách đồng giá 2.000 đồng và quầy báo miễn phí cũng được bày trong khuôn viên quán cơm để phục vụ thực khách. Chủ quán cho biết, ban đầu, quán cung cấp 300 phần cơm/ngày. Khi đủ điều kiện sẽ nâng dần số lượng.

Tại TPHCM còn có một số tuyến đường được mệnh danh là “phố bán cơm ký”.

Chị Nguyễn Thu Hương, người bán cơm ký (kg) trắng, cơm không cho biết: “Đa phần những người tới mua cơm đều là dân nghèo và sinh viên. Với 4.000 đồng, họ có thể mua cơm ký để ăn được hai bữa trưa và tối. Mỗi ký cơm tôi lãi khoảng 500 đến 1.000 đồng, chủ yếu bỏ công làm lời”.

Những quán cơm 2.000 đồng, cơm trắng bình dân là một cách người dân Sài Gòn chia sẻ với người nghèo đang hằng ngày vật lộn với những bộn bề lo toan…


Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Bố và con cùng ăn cơm với giá 2.000 đồng
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Quán chật hẹp nên ai cũng cố ăn nhanh để nhường chỗ cho người khác
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Xếp hàng đợi đến lượt mình vào ăn cơm 2.000 đồng

Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Những bữa cơm giá chỉ 2.000 đồng nhưng làm ấm bụng bao người
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Khay cơm với đầy đủ cơm, canh, thức ăn, đồ tráng miệng
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Phân chia từng khay cơm phù hợp với người ăn
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Dù chỉ bán với giá tượng trưng, nhưng gian bếp của tiệm cơm nấu ăn rất sạch sẽ, nhân viên phục vụ phải đeo khẩu trang khi chế biến thức ăn và đưa cơm cho khách
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Ăn cơm trưa xong, người phụ nữ tiếp tục hành trành bán vé số dạo
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Cụ ông này cũng vậy, ăn cơm no, ngon, cụ ông được tiếp năng lượng để rong ruổi mưu sinh bằng nghề lượm ve chai.
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Sau bữa cơm ấm bụng, các cụ ông, cụ bà được hớt tóc miễn phí
Ấm bụng bữa cơm 2.000 đồng giữa Sài Gòn, Tin tức trong ngày, com 2000 dong, com cho nguoi ngheo, com mien phi, quan com 2000 dong, quan com cho nguoi ngheo, quan com 2000 o tphcm, quan cho cho nguoi ngheo o tphcm, bua com nguoi ngheo, ban com khong, ban com trang, ban com ky, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Cơm không, cơm trắng bán ký trên đường Nguyễn Thông (quận 3)
Source: Khampha.vn

May 14, 2013

Một người Úc thầm lặng ở Hà Nội

TT - 2.629 trẻ có hoàn cảnh đặc biệt là thế nào? Nếu so lớp học 35 em thì đó là ngôi trường có 75 lớp. Nếu so gia đình bốn người thì tương đương với 657 gia đình.


Biết việc thiện nguyện Michael Brosowski làm từ lâu, tôi vẫn nghĩ ngợi mãi về con số quá lớn này.

Nhưng đó là một câu chuyện thật, thật đến từng chi tiết được ghép lại bằng chính 2.629 số phận kém may mắn và những gì anh đã làm được cho các em... Biết nhau đã lâu, nhưng hẹn mấy lần tôi mới gặp được Michael Brosowski. Anh bận lắm. Mỗi ngày làm việc của anh chàng người Úc ở Hà Nội này thường mãi đến 2g-3g sáng. 

Bên tách cà phê nóng, người cha, người anh và thầy của 2.629 trẻ trả lời thẳng những gì tôi còn đang luẩn quẩn trong đầu: “Bạn bè đã cản tôi: Này Michael, bạn chẳng làm được gì đâu. Hãy nhìn ra ngoài phố xem đang có bao nhiêu trẻ bất hạnh? Mình bạn làm được gì cho chúng?”. Michael kể lúc đầu cũng chẳng nghĩ mình gắn bó lâu với trẻ em Việt Nam như vậy. Tất cả chỉ tình cờ, mà theo tiếng Việt thì anh gọi đó là “duyên nợ”.

“Duyên nợ” đêm đông

Lần đầu đến TP.HCM dạy học năm 1999, rồi Michael ra Hà Nội dạy tại Trường ĐH Kinh tế quốc dân. Một buổi tối ngồi ăn bún chả bờ hồ Hoàn Kiếm, anh tình cờ nhìn thấy đứa trẻ bưng bê đang đỏ bừng vì sốt. Dấu hiệu trên người em khiến Michael nghĩ ngay bệnh thủy đậu. Đêm đông Hà Nội rét cắt da, đứa trẻ ốm đau vẫn phong phanh bộ quần áo tả tơi. Khách đông, chủ quán cứ liên tục hét thúc. Em mệt mỏi, luống cuống như chực ngã lăn.

Michael lặng nhìn cậu bé. Anh nhờ người bạn Việt Phạm Sĩ Trung cùng đi, xin chủ quán cho dẫn em đi mua thuốc. Chủ quán ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu vì khách nói năng tử tế và tiệm thuốc cũng gần đấy. Đưa được ra ngoài, Michael thân tình hỏi thăm hoàn cảnh. Em thều thào kể mình tên Kiều, quê Nam Định, nhà rất nghèo, phải bỏ học lên Hà Nội giúp việc.

Lặng nghe tâm sự, Michael lóe suy nghĩ hỏi nếu mỗi tháng có ít tiền thì em chịu về quê học lại không? Kiều gật đầu ngay. Michael quay lại quán. Anh xin “chuộc” đứa trẻ về quê chữa bệnh, mỗi tháng trích tiền lương mình gửi cho em đi học lại.

Từ tối tình cờ này, Michael ra đường hay để ý trẻ em. Anh thấy có những trẻ thật hạnh phúc trong vòng tay bố mẹ, nhưng nhiều em lại quá nghèo khổ, vất vả kiếm sống. Hình ảnh trẻ lang thang đánh giày, bán báo, nhặt rác, bưng bê ở quán ăn... ám ảnh Michael. Anh lại lóe suy nghĩ: “Nếu biết chút tiếng Anh, chắc bọn trẻ sẽ đỡ vất vả ở thành phố du lịch này”. Thế là anh nhờ người bạn tên Trung cùng đi “dụ” trẻ đường phố tối tối về phòng trọ của Michael ở Cầu Giấy để uống nước ngọt và trau dồi tiếng Anh. 

Ban đầu chỉ vài em lò dò đến. Nhưng rồi cách dạy đơn giản, vui nhộn của Michael, mà đặc biệt là không tốn học phí lại được chiêu đãi nước ngọt, đã làm bọn trẻ rỉ tai nhau. Chỉ vài hôm, phòng trọ chật cứng đám trẻ đen đủi, lỉnh kỉnh xách theo cả xấp báo, hộp đánh giày.

Giải cứu những mảnh đời

Tìm thêm sự hợp tác của người bạn Việt Tạ Ngọc Vân cùng nhiệt huyết thiện nguyện, họ ngược xuôi tìm vào tận Thừa Thiên - Huế, để kể cho các bậc cha mẹ biết những gì con cái mình đang phải tha hương chịu đựng. Có người đã bật khóc. Nhiều người đã nhờ họ giúp đỡ đưa con cái mình về. Đó cũng chính là tâm nguyện của Michael. Sau lần ấy, Michael và Tạ Ngọc Vân trở thành
“nhịp cầu” đưa trẻ đường phố trở lại gia đình. Họ làm rất quyết liệt, tìm cách tiếp cận, tâm sự với các em rồi đưa điện thoại di động cho nghe trực tiếp giọng cha mẹ đang mong mỏi con về. 

Mấy lần Michael và Tạ Ngọc Vân suýt bị tấn công vì chuyện này. Các bà dẫn dắt chửi bới thậm tệ. Đám thanh niên vác dao đòi xử. Thậm chí có kẻ còn hù dọa tố cáo công an. Michael và Tạ Ngọc Vân kiên quyết không chùn bước, cứng rắn trả lời: “Chúng tôi đang rất muốn đến công an để làm rõ chuyện này. Hãy đi với chúng tôi”. Thế là họ tản dần.

Khó khăn vẫn chưa hết khi họ tiếp tục bị hiểu lầm ở chính quê nhà các em. Một số địa phương đã nghi ngờ “ông Tây” và người lạ mặt nói giọng Hà Nội. Có lần Vân bị công an địa phương mời làm rõ việc anh photocopy các bài báo, hình ảnh phản ánh nguy hiểm của trẻ em đường phố để gửi cho cha mẹ. Tuy nhiên, rồi sự thật tốt, xấu cũng rõ ràng. Chính một số địa phương ở Huế đã cử người đi cùng họ vào TP.HCM, dẫn trẻ bị lạm dụng về quê. 

Từ bước đầu với trẻ đường phố, Michael và các cộng sự thiện nguyện dần vào thẳng những cơ sở lao động sử dụng lao động trẻ vị thành niên như cầm tù. Việc giúp đỡ như giải cứu khi phải vào tận nhà chủ để dẫn các em ra. Tạ Ngọc Vân từng tốt nghiệp đại học luật. Anh vừa mềm dẻo vừa cứng rắn vượt qua được khó khăn, kể cả những lần đối mặt với các ống sắt lăm lăm trong tay ông bà chủ.

Tuy nhiên, việc phức tạp nhất mà Michael và các bạn phải đối mặt chính là những lần giải cứu các em gái bị bóc lột tình dục, hầu hết ở khu vực biên giới Trung Quốc và cả ở sâu nội địa. Michael cùng Tạ Ngọc Vân phải tính toán nhiều phương án để giải thoát thành công. Nhiều trường hợp họ phải nhờ công an Việt Nam và Trung Quốc. Ngược lại chính họ cũng được công an nhờ giúp đỡ dẫn dắt, nơi ở lánh nạn cho các em. Michael đã không kịp giấu ánh mắt đỏ hoe khi tâm sự với tôi: “Đau xót nhất là các em gái bị bệnh xã hội. Nhìn ánh mắt thơ dại, đau khổ của các em mà tim mình nghẹt lại, như chính mình cũng đang bị bệnh”!

Michael không chìa tay ra một lần rồi rụt lại. Cách giúp trẻ bất hạnh của anh rất đặt biệt với quan điểm không chỉ cho ổ bánh mì, mà quan trọng là giúp các em nên người. Anh dùng quỹ quyên góp hỗ trợ học bổng, cuộc sống cho các em về lại gia đình. Trường hợp quá khó khăn, anh đưa về nuôi ăn học tại trung tâm ở Hà Nội. Ngoài giải quyết sang chấn tâm lý kỹ năng sống, Michael chú trọng cho các em học văn hóa và ngoại ngữ. Sau này nhiều em có việc làm lại chìa tay ra với em khác.

Việc Michael làm như dòng suối thầm lặng nhưng trôi chảy không ngừng nghỉ, và giờ đó là câu chuyện 2.629 cuộc đời trẻ thơ như 2.629 cỏ dại cằn cỗi trên hoang mạc đã hồi sinh...
QUỐC VIỆT


Ngôi nhà cười

Để bọn trẻ thoải mái, Michael thuê hẳn một căn nhà trong ngõ nhỏ 131 Hồng Hà. Đó là “ngôi nhà cười”, khi tối tối lại rộn rã tiếng cười vui của đám trẻ đường phố với thầy Michael “tả xung hữu đột” dạy tiếng Anh bằng cả miệng và múa may tay chân để diễn tả thế nào là dog (con chó), ra sao là cat (mèo)... Việc Michael giúp trẻ bất hạnh nhanh chóng được cộng đồng nước ngoài ở Hà Nội biết, đặc biệt là khi một số học trò anh tạm đủ tiếng Anh xin việc ở các khách sạn lớn.

Có người quyên góp giúp chút tiền để anh có điều kiện tận tâm với việc thiện nguyện. Đặc biệt, một số người còn chia sẻ công việc với Michael. Trong đó có bà Alison Kember, phu nhân ngài cựu đại sứ New Zealand, cứ chiều chiều lại ghé lớp, truyền đạt kỹ năng sống và tiếng Anh cho đám trẻ. Ngoài ra, một số bạn trẻ Việt Nam cũng đến góp sức.

Đó cũng là lúc Michael hiểu việc mình làm đến giai đoạn cần phải rõ ràng và hiệu quả hơn. Thế là anh nộp đơn xin mở Tổ chức giúp đỡ trẻ em Rồng Xanh ở Hà Nội. Cái tên tiếng Việt Rồng Xanh được Michael kể: “Ý tưởng độc đáo của chính một học trò đường phố. Cậu ta ghép màu xanh biển quê hương thầy ở Úc với con rồng huyền thoại dân tộc Việt. Tôi mới nghe đã thích ngay sự liên tưởng, gắn kết thú vị này”.

Từ năm 2003, ngôi nhà cười Rồng Xanh thêm đông đúc. Việc giúp đỡ trẻ đường phố không còn là sự tình cờ nữa. Michael chủ động tìm các em. Anh vào tận TP.HCM để giúp những trẻ có nguy cơ bị lạm dụng. Những ngày la cà ở phố Tây Phạm Ngũ Lão, Đề Thám..., anh phát hiện nhiều đứa trẻ nghèo khó, gầy gò bị ép buộc đi bán bánh kẹo, đồ lưu niệm, hoa tươi suốt đêm. Các bé trai đã xanh xao, tả tơi. Bé gái còn chịu nhiều nguy hiểm hơn khi phải lang thang suốt đêm ở các phố du lịch đông đúc. Michael cùng bạn người Việt giả vờ mua này nọ để tâm sự với các em. Anh lần mò, điều tra được có cả những “ông bà chủ” ở miền Trung chuyên lừa đảo, dẫn trẻ quê nghèo khó vào làm công việc nhạy cảm, rủi ro. Các em chỉ được hứa trả lương một lần mỗi năm là vài triệu đồng. Nhưng nhiều em làm suốt mấy năm vẫn chưa được đồng nào ngoài chén cơm nguội và manh chiếu tả tơi ở xóm trọ nghèo.

Link:http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Phong-su-Ky-su/547983/mot-nguoi-uc-tham-lang-o-ha-noi.html?page=2#ad-image-0

Khai trương quán cơm 2.000 đồng/phần

Sáng 11-5, quán cơm xã hội Nụ Cười 3 đã được khai trương tại số 298A Huỳnh Tấn Phát (phường Tân Thuận Tây, quận 7 - TPHCM).

Chỉ với 2.000 đồng, nhiều người nghèo có được bữa ăn chất 
lượng tại quán cơm Nụ Cười 3

Đây là quán cơm thứ 3 trong dự án “Trợ giúp suất ăn giá rẻ” do Quỹ Từ thiện Tình thương TPHCM tổ chức. Với chỉ 2.000 đồng, người nghèo, có thu nhập thấp như: mua ve chai, bán vé số, phụ hồ hay học sinh - sinh viên nghèo... có được bữa ăn bảo đảm chất lượng và an toàn vệ sinh thực phẩm. 

Quán cơm Nụ Cười 3 mở cửa bán từ 11 giờ 15 phút đến 12 giờ 45 phút vào các ngày thứ ba, năm, bảy trong tuần với cơm không hạn chế, 3 món mặn, trà đá miễn phí. Ban đầu, quán sẽ cung cấp 300 phần cơm/ngày, sau đó khi đủ điều kiện sẽ nâng dần số lượng và bán đầy đủ các ngày trong tuần. Bên cạnh đó, một quầy sách đồng giá 2.000 đồng và quầy báo miễn phí cũng được bày trong khuôn viên quán cơm để phục vụ thực khách.

Tin - ảnh: S.Đông
Link:http://nld.com.vn/20130512092918488p0c1042/khai-truong-quan-com-2000-dongphan.htm

May 6, 2013

"Ðồ Chiểu" của học trò bất hạnh

Người dân thành phố Tam Kỳ (Quảng Nam) gọi thầy giáo Ðặng Ngọc Duy (37 tuổi) là "Ðồ Chiểu", bởi đã tình nguyện dạy dỗ, cưu mang những đứa trẻ bất hạnh. Ðể thành lập mái ấm tình thương mang tên Hướng Dương, "anh hiệu trưởng" đã phải vượt qua vô vàn gian nan.

Từ đi tìm ánh sáng...

Năm học lớp sáu, Ðặng Ngọc Duy vì tò mò muốn vặn một vật sắt có hình thù rất lạ nằm dọc bên đường đến trường nhưng không biết đó là kíp nổ. Thình lình, một tiếng nổ vang xé ngang không gian, mắt mũi tối xầm, cậu học trò chìm vào mê man. Khi tỉnh dậy mới biết mình không thể nhìn thấy ánh sáng nữa...
Thầy và trò cùng hướng về phía trước. 

Không đến được trường như bao bạn bè cùng trang lứa, hằng ngày nghe lũ trẻ hàng xóm đạp xe cóc cách đến trường mà nước mắt Duy ứa ra, đã có lúc nghĩ đến cái chết. Ban đầu mọi sinh hoạt cá nhân đều phải có người khác giúp đỡ, Duy chẳng khác một đứa trẻ là mấy. Nhưng rồi Duy tự nhủ mình không thể làm gánh nặng cho bố mẹ. Anh xin đi học nghề nhưng đi đến đâu cũng bị từ chối. Thế nhưng đối với Duy "ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua những ranh giới ấy".

Năm 1992, Duy xin ba mẹ cho ra Ðà Nẵng học tại trường khiếm thị Nguyễn Ðình Chiểu và bắt đầu tập làm quen với chữ nổi Braille. Ðược thầy cô truyền ánh sáng tri thức, Duy dần hòa nhập được với thế giới bên ngoài bằng ngôn ngữ dành cho người khiếm thị. Sau 5 năm (năm 1997) Duy hoàn thành chương trình tiểu học. Cũng trong thời gian này Duy bắt đầu cuộc hành trình vào TP Hồ Chí Minh, đến các trường dạy trẻ khuyết tật để học hỏi những mô hình và cách tổ chức lớp học của họ. "Thì ra trên đời vẫn còn có nhiều người còn bất hạnh hơn mình, tôi bị mù đôi mắt nhưng bên tôi lúc nào cũng có chỗ dựa vững chắc là gia đình, người thân, thay vì đổ lỗi cho hoàn cảnh thì hãy tự đi tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình", Duy tâm sự. Với những nỗi đau của người cùng cảnh ngộ, hơn ai hết Duy thấu hiểu những khó khăn, vất vả mà họ phải vượt qua trong cuộc sống. Cũng từ những trải nghiệm thực tế ấy đã nhen nhóm trong Duy ước mơ xây dựng một mái ấm dành riêng cho người khuyết tật ngay trên mảnh đất quê hương mình. Sau nửa năm "đi bụi", năm 1998, Duy quyết định quay về quê tiếp tục học lại lớp bảy. Năm 2003, Duy tốt nghiệp trung học phổ thông, năm 2006, tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Trường cao đẳng Sư phạm Quảng Nam (nay là Ðại học Quảng Nam).

... đến mở trường dạy học

Năm 2009, một mái ấm tình thương mang tên Hướng Dương, dành cho những trẻ mồ côi, khuyết tật ra đời, có trụ sở tại số 79, đường Tiểu La, TP Tam Kỳ. Ðể có tiền xây dựng được cơ ngơi này ít ai biết được thầy đã phải bỏ công đến các trường trên địa bàn tỉnh Quảng Nam rao bán những tập thơ của mình. Thơ của Duy có thể không hay nhưng chính nghị lực của thầy đã khiến nhiều người không ngần ngại bỏ tiền túi ra mua, thậm chí còn có một số mạnh thường quân nhận phát hành giúp. Bao nhiêu tiền chắt chiu, anh dồn hết cho trung tâm.

Một lần nữa thử thách lại đến, trường mở ra nhưng chỉ có vài em theo học. "Hiệu trưởng" lại mò mẫm đến các trung tâm bảo trợ xã hội, các trại trẻ mồ côi... "xin" những mảnh đời bất hạnh về nuôi dạy. Ban đầu mái nhà tình thương Hướng Dương chỉ có năm em, nay con số đó đã lên đến 22. Nhiều em thuộc diện đặc biệt như hai chị em song sinh khiếm thị Nguyễn Thị Sinh và Nguyễn Thị Bình (10 tuổi), dân tộc Ca Dong, cha mẹ lại khuyết tật, không có khả năng nuôi dưỡng. Một hoàn cảnh éo le không kém là em Nguyễn Thị Vũ (12 tuổi), ở Tiên Phước, thiểu năng trí tuệ, mẹ mất sớm, ba bỏ theo người đàn bà khác, Vũ được một bác xe ôm đưa về mái ấm của Duy.

Ðến cơ sở Hướng Dương những ngày này, chúng tôi gặp những học trò đang miệt mài, say sưa với con chữ, một không khí học tập vui tươi, tràn đầy niềm vui. Em Trần Văn Nhật, người vừa được thầy Duy nhận về nuôi dạy cách đây hai tháng, chia sẻ: "Từ khi đến đây, cảm giác không có ba đã vơi dần bởi về nhà em có mẹ, đến nhà tình thương em lại được thầy săn sóc, em thấy hạnh phúc lắm".

Nói về lớp học của mình, anh Duy cho biết: "Do độ tuổi của các em nằm trong khoảng từ sáu đến 16 tuổi nên rất khó xếp lớp. Vì vậy lớp không chia theo độ tuổi mà chia theo khả năng học của các em. Thêm nữa tất cả sinh hoạt và học tập đều diễn ra trong căn nhà không lấy gì làm rộng nên phải tổ chức lớp ghép, các em đều ngồi chung, chỉ khác nhau chương trình học".

Hiện tại để nuôi dạy các em nhỏ, thầy Duy phải chạy ăn từng bữa. Mọi sinh hoạt hằng ngày của thầy và trò từ ăn uống đến quần áo, sách vở, đồ dùng sinh hoạt gần như phụ thuộc vào số tiền trợ cấp tật nguyền ít ỏi hằng tháng cho mỗi em là 180 nghìn đồng. Khó khăn, thiếu thốn mọi bề nhưng với trái tim nhân hậu, nghị lực phi thường, tôi tin rằng người thầy sẽ còn tiến xa hơn nữa trên con đường sự nghiệp trồng người.

Bài và ảnh: NGỌC VIÊN 
Source: www.nhandan.org.vn

March 19, 2013

Ông tiên người Đức

Suốt gần 10 năm qua, một người Đức đã tự bỏ tiền, đồng thời quyên góp từ bè bạn, nhà hảo tâm… để qua Việt Nam mổ tim cho 1.000 trẻ nhỏ.

Ông là Claus Ruff, mỗi năm đến Việt Nam 3 - 5 lần, kể từ năm 2004. Lần nào ông cũng ở lại 1 tháng, đến tận nhà những đứa trẻ bị bệnh tim, tìm hiểu cuộc sống gia đình và động viên mọi người cùng vượt qua khó khăn để cứu chữa cháu bé thành công. Chuyến đến Việt Nam vào cuối tháng 2 vừa qua, Claus Ruff đánh dấu hành trình thiện nguyện của mình với đứa trẻ thứ 1.000 được mổ tim miễn phí.

Ông Ruff đến nhà bé Bùi Ngọc Vân Anh ở tỉnh Tiền Giang tìm hiểu trước khi quyết định tài trợ bé này được mổ tim


Ông Ruff trên thuyền đến nhà một trẻ bệnh tim ở Tiền Giang 
- Ảnh: Nhân vật cung cấp

Bé Hưng như cảm nhận được tình thương từ ông Ruff 
- Ảnh: N.T.Tâm

Tình thương không biên giới

Nhà của Võ Quốc Hưng nằm sâu trong con đường đất nhỏ thuộc ấp Tân Hưng Tây, xã Tân Hòa Tây, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang. Căn nhà này được ông bà ngoại cho mẹ Hưng ở nhờ, trống hoang hoác vì vách tre cũ mục. Căn bếp lạnh tanh. Ruộng lúa quanh nhà đã qua mùa gặt, trơ gốc rạ. Khoảnh ao vàng chóe màu phèn. Hưng 10 tháng tuổi, nặng 7 kg, mắt tròn vo ngơ ngác nhìn mọi người.

Mẹ Hưng ẵm con tất tả ra ngõ, ngã nhào vào người đàn ông ngoại quốc, khóc nức nở. Người mẹ trẻ này tên Ngà, chừng 20 tuổi. Hưng là con đầu lòng của vợ chồng Ngà nhưng chẳng may bệnh nặng. Lúc 4 tháng tuổi, Hưng suốt ngày ho rồi khó thở. Đem con lên bệnh viện Mỹ Tho khám, bác sĩ chẩn đoán bị phổi, nhưng chữa mãi không dứt. Cả nhà lại đùm túm đưa Hưng lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) khám lại. Kết quả: Hưng bị bệnh tim.

Ba mẹ Hưng chẳng có nghề nghiệp gì, quanh năm đi làm thuê kiếm vài ba chục ngàn đồng mỗi ngày, bữa có bữa không. Số tiền khám bệnh cho Hưng lên tới 40 triệu đồng, toàn tiền vay mượn. Khi nghe bác sĩ nói Hưng phải mổ tim mới có thể sống, tốn khoảng 70 - 80 triệu đồng, cặp vợ chồng trẻ chỉ biết nhìn nhau khóc rồi ngậm ngùi ôm con về nhà. Làm thuê chưa đủ tiền ăn, lấy đâu ra tiền mổ tim cho con. Đó là chưa kể khoản tiền vay mượn khám bệnh đang phải trả cả gốc và lãi mỗi ngày mỗi lớn thêm.

Rồi điều kỳ diệu đã đến khi ông Nguyễn Đức Mạnh, người sáng lập mái ấm Sơn Kỳ ở Q.Bình Tân (TP.HCM), thông qua Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo tỉnh Tiền Giang, biết được hoàn cảnh của Hưng. Ông Mạnh tìm tới tổ chức From the hearts to the hearts do ông Ruff sáng lập, có người đại diện ở Việt Nam, để xin tài trợ mổ tim cho Hưng. Hồ sơ của Hưng được hoàn thiện và gửi đi. Chỉ sau một thời gian ngắn, ông Ruff đã quyết định đến Việt Nam để đưa Hưng vào viện. Em cũng chính là đứa trẻ thứ 1.000 Ruff giúp mổ tim.

Ngồi xuống chiếc ghế nhựa trong căn nhà mái lá nghèo xơ xác, ông Ruff nhìn quanh một vòng rồi ôm Hưng vào lòng. Đứa bé lần đầu gặp người đàn ông cao to, lạ lẫm nhưng không hề khóc. Nó ngồi lên người ông Ruff, cầm mấy tấm ảnh của mình đã được ông phóng to từ Đức đem qua lên xem. Có vẻ như cậu bé cảm nhận được tình thương từ người đàn ông xa lạ này.

Còn sức khỏe, còn làm từ thiện

Năm 1996, ông Ruff đến Cần Giờ (TP.HCM) để xây hai trung tâm từ thiện hỗ trợ trẻ em bị nhiễm chất độc da cam. Năm 2004, trong lần đến Việt Nam cùng các nhà từ thiện, trên chuyến tàu dọc sông Sài Gòn, ông Ruff vô tình gặp một cô bé 9 tuổi tên Phạm Thị Kiều Trang bị mù mắt. Nhìn Trang thở nặng nhọc, ông hỏi vị bác sĩ người Đức đi cùng đoàn về tình trạng của cô bé thì được biết em đang rất nguy kịch do bị bệnh tim. Nghe xong, ông quyết định đưa Trang vào một bệnh viện ở TP.HCM, tự bỏ tiền túi ra để mổ tim cho em.

Ca mổ thành công và Trang rời bệnh viện sau 3 tuần. Trở về Đức, ông Ruff lập tức tổ chức gây quỹ từ thiện mổ tim cho trẻ em nghèo Việt Nam. Nói về kỷ niệm đáng nhớ nhất ở Việt Nam, ông Ruff cho rằng Trang là một câu chuyện không thể nào quên. Bởi đơn giản, nhờ Trang mà ông quyết định thành lập Tổ chức From the hearts to the hearts, để rồi gắn cả phần đời còn lại của mình ở một đất nước xa xôi. Hiện nay, Trang đang là học sinh lớp 10 ở TP.HCM.

Tính đến nay, một mình ông Ruff đã quyên góp 3,5 triệu USD để mổ tim cho 1.000 trẻ ở khắp các tỉnh thành của Việt Nam. Trung bình mỗi ca mổ tốn 3.500 USD, tương đương 75 triệu đồng. Ông Ruff cho chúng tôi xem một tập giấy, trong đó ghi rõ ràng tên tuổi, địa chỉ của tất cả các bé. Đó là chưa kể ông còn bỏ ra số tiền khá lớn để xây 64 căn nhà cho các bệnh nhân mổ tim có hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Hồi năm 2007, ông cũng giúp xây một căn nhà nuôi 45 trẻ mồ côi ở Q.Bình Tân.

Có người thắc mắc, ngay tại nước Đức cũng còn nhiều người nghèo khổ cần được giúp đỡ, thế sao ông lại tới Việt Nam? Cơ duyên có thể bắt đầu từ chính cô con gái nuôi gốc Việt tên Quyên của ông. Hiện cô đã có gia đình, ra riêng sinh sống ở Berlin. Quyên là người kết nối ông với đất nước Việt Nam còn quá nhiều khó khăn sau chiến tranh. “Tôi đã 70 tuổi, không còn trẻ nữa. Ở Đức, tôi làm việc ngày đêm để kiếm tiền qua Việt Nam giúp trẻ em nghèo. Trong tương lai không dám nói trước, nhưng còn sức khỏe, tôi sẽ còn đi”, ông Ruff tâm sự.

Tất cả trẻ em đều có quyền được sống một cuộc sống no đủ, hạnh phúc và không bệnh tật. Đó là động lực để Ruff làm từ thiện. “Tôi hướng về trẻ em, giúp đỡ chúng với một tình yêu thương tự nhiên giữa con người với con người. Tôi thấy mình như có trách nhiệm phải giúp đỡ các cháu. Tôi không phải là người giàu, nhưng tôi có khả năng chia sẻ động lực của mình với những người khác, để cùng chung tay giúp đỡ các cháu. Tôi làm tất cả những việc đó không cần để lấy lời cảm ơn hay được mang ơn”, ông Ruff nói. Nhìn căn nhà của Hưng một lần nữa, ông lắc đầu với nỗi lo sau khi được mổ tim xong em sẽ phải bò lê trên nền đất, đêm ngủ hứng gió thổi qua vách tre toang hoác ảnh hưởng đến sức khỏe. Vậy là một quyết định nữa được Ruff đưa ra: giúp đỡ cha mẹ Hưng 3.000 USD để xây một căn nhà mới. Quyết định của ông khiến cả nhà Hưng òa khóc, bà con hàng xóm chứng kiến cũng không kìm được nước mắt.

Một tấm lòng nhân đạo
Tiền Giang là địa phương có số trẻ được ông Ruff giúp mổ tim nhiều nhất: 168 trường hợp. Ông Phan Văn Hà, Chủ tịch Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo tỉnh Tiền Giang, nhìn nhận: “Ông Ruff là người có tinh thần nhân đạo rất cao. Chúng tôi biết ông từ nhiều năm trước cũng qua chương trình mổ tim từ thiện cho trẻ em nghèo.
Việc xem xét hồ sơ của ông rất chặt chẽ, thường thì có người đến tận nhà bệnh nhân để tìm hiểu hoàn cảnh. Tiền mổ tim cho các cháu được ông ấy chi trả trực tiếp cho bệnh viện. Chúng tôi chỉ hỗ trợ một khoản kinh phí hậu phẫu. Còn tiền xây nhà cho bệnh nhân, chúng tôi nhận rồi trao lại cho chính quyền xã, chỉ làm công tác giám sát thi công”.



N.Trần Tâm
Source: Thanhnien.com.vn

Technology