October 11, 2013

Làm sao giữ lại..

Làm sao giữ lại điều không thể..
Cát biển tuôn dần qua kẽ tay,
Làm sao miên viễn... đời dâu bể
Bảo gió trên ngàn thôi cuốn mây!

Làm sao níu áo thời gian lại
Ngắm nụ xuân thì chưa úa môi. 
Làm sao tìm thấy dòng sông cũ
Lạ lẫm chiều nay bến lỡ, bồi.

Làm sao giữ được tình ban sớm

Chưa kịp hoàng hôn đã úa màu.
Ta trách sao người thay đổi vội
Chắc gì.. ta chẳng đổi thay đâu!

Làm sao nắm giữ ngày nhung lụa

Hào phú.. vang danh của một thời.
Phút chốc một chiều bao '' cái của..''
Đồng tình đội nón chạy xa xôi.

Soi gương thấy nụ cười năm đó

Chẳng biết vì đâu.. méo mó rồi!
Làm sao giữ được điều không thể...
Cầm bằng như... nước cuốn hoa trôi.

-Vốc nước lòng tay khôn giữ được
Mọi vật trên đời cũng.. rứa thôi!

Nguồn: http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoc/tho/14030-lam-sao-giu-lai.html

August 15, 2013

Ánh Trăng Tan


Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài chẳng được
Nên mặt mày.. nhăn nhăn.

Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ.. mộng vàng vỡ tan!.

Trăng nghìn thu vẫn đẹp

Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu
Trăm năm nỗi đau dài.

.. Ta một đời ngây dại

Chạy đua với mặt trời.
Vừa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.

Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà,
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.

U mê.. thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
'' Vầng trăng xưa '' hiện tiền.

Theo http://www.daophatngaynay.com

February 23, 2013

Mẹ Ơi!

Mẹ ơi!


Trong ký ức tuổi thơ con, mẹ chỉ là một người xa lạ làm cầu nối cho con xuất hiện ở cuộc đời sau tiếng khóc đầu tiên.

Là người dẫn đường cho con đến trường để học hát ca, chơi đùa cùng bạn bè ở trường mẫu giáo mà con rụt rè sợ sệt khi lần đầu đến lớp.

Người cho con ăn và chơi với con mỗi lúc con buồn, làm trò vui cho con cười nắc nẻ những khi con đang co mình trong cơ thể gầy gò bệnh tật.

Người làm con thấy ghét vì trận đòn đau đầu đời mà con còn nhớ mãi khi óc tò mò đã dẫn con lên dãy núi cao trước nhà để khám phá… nhưng giờ con mới hiểu đó là trò rồ dại.

Là người mà con cảm thấy sợ sệt gần gũi bởi mọi người đều nói mẹ bị điên….

Vậy mà, người điên đó đã không ngại miệng đời thế gian, một thân một mình đến những nơi xa xôi vất vả mưu sinh kiếm tiền cho con ăn học.

Sau bao năm khổ cực, tưởng chừng hạnh phúc đến với mẹ khi mẹ đã có người đàn ông yêu thương cùng sớt chia gian khổ với mình và con cũng được tận hưởng hạnh phúc gia đình bé nhỏ dù con biết đó chỉ là vay tạm.

Tiếc rằng, hạnh phúc thật ngắn ngủi!

Hạnh phúc đó cũng nhanh chóng mất đi bởi tình yêu của thế gian nào có vững bền khi lòng người quá tham lam và ích kỷ thì một người phụ nữ nào có đủ phải không mẹ? Mẹ đừng ưu sầu và cũng đừng trách đừng buồn người bạn đời của mình chi mẹ nhé! Bởi cuộc đời vốn dĩ đã vô thường thì tình yêu cũng đâu thể nào bất biến!

Con biết mẹ buồn nhiều khi phải sớt chia tình cảm mà mình rất yêu thương, gìn giữ nhưng cố nén nỗi đau vì mẹ còn rất nhiều nỗi lo khác.

Mẹ còn lo con mình chưa ổn định cuộc sống, vẫn chưa an tâm khi con chưa thành công để mẹ có thể sống cuộc sống của chính mẹ hoặc có thể ra đi trong bình yên và thanh thản nếu lỡ mai sau…

Mẹ có biết không? Mỗi lần con buồn, con chỉ mong được nghe tiếng nói của mẹ. Người nhà quê, ít học nhưng có thể giải đáp tâm tư cho con bất cứ thứ gì trong cuộc sống, từ nhà trường, công việc, bạn bè… với những kẻ yêu người ghét….luôn tìm ra lối đi cho con những lúc con mù quáng, chơi vơi. Con cũng biết mẹ cứ lo lắng nghĩ con có chuyện buồn khi thấy con hay gọi về cho mẹ, nhưng chỉ một sự thật đơn giản nữa là: Con thích nghe giọng nói của mẹ mà thôi!

Mẹ có biết không? Con thật xấu hổ, không phải chỉ vì con chưa thể lo cho mẹ gì nhiều mà vì con không đủ can đảm để ôm lấy mẹ và nói rằng “Con thương mẹ lắm, mẹ biết không?”

Chắc mẹ không thể nhớ đâu? Cũng đã hơn 15 năm về trước rồi, trong một buổi trưa chuyện trò vớ vẩn về kiếp sống con người, có lẽ bốc đồng con đã nói: “Con không hối tiếc vì đã được sinh ra trong gia đình mình”. Đây mới là lời thật sự của con: “Con cảm thấy may mắn vì được làm con của mẹ và nếu có kiếp sau, mẹ hãy tiếp tục đồng hành cùng con mẹ nhé!”

Lúc này con ước gì có thể về ngay bên mẹ giúp mẹ vơi đi nỗi buồn...Mẹ thật sự là người mẹ - người bạn tuyệt vời của con, mẹ biết không?...Những điều mà con không dũng cảm nói ra... 

Con sẽ cất giữ lá thư này, nhất định sẽ có ngày con sẽ nói với mẹ những điều từ tận đáy tim con, không chỉ bằng những lời nói suông hay những giọt nước mắt đang tuôn tràn trên má con mà sẽ bằng những hành động và việc làm chân thật của con dành cho mẹ, Mẹ của con!

NTPD
Makati, ngày 22 tháng 02 năm 2013.

February 16, 2013

Tết của người phương xa


Tết về, ở xa anh biết chúc em gì nhỉ?
Chiều hôm nay em có nghe nắng dịu chảy xuống vai mềm
Có nhìn trời thấy lác đác vài bóng chim
Có lâng lâng một cơn gió cuối đông sót lại?

Tết đã ở gần rồi lắm đấy, em. 
Anh từ lâu đã thôi đếm tuổi mình bằng phong lì xì đỏ mẹ cho, bà cho ngày tân niên
Chiều nay cầm phong bao loay hoay chẳng biết tặng người nào thương mến
Tình thì gần, mà quê thì xa... Ngày tết đến
Thương những người phụ nữ ở nhà
Chắc rồi cũng sẽ thừa ra mỗi người một phong bao!
Anh biết chúc em gì đây?
Chẳng lẽ tặng em nỗi tha phương dễ lây lan làm buồn luôn cả người vẫn ở nơi 
chôn nhau cắt rốn?
Chẳng lẽ kể cho em đêm qua, đêm kia anh bốc lên uống đến say mèm
Đôi khi tự thả cửa cho mình một ngày, lấy lý do: Tết đến
Thêm một tuổi rồi sao mà thấy mình cả... nông nổi cũng thêm!
Em à,
Anh kể em nghe để em biết rằng mình đang hạnh phúc
Để biết có những điều khi ở quá gần ta không biết nó giá trị đến đâu
Bữa cơm chiều với gia đình và một khoảng sân sau lũ trẻ con quần nhau chí chóe
Nhàu nhĩ cả một tuổi thơ vùi trong mùi không khí thơm thơm 
không định nghĩa nổi mùi gì
Và nồi bánh chưng nồng nàn mùi lá, mùi nếp hân hoan trở mình trên bếp lửa
Những câu chuyện đời xưa của bác, của ông cũng vụt thành những cổ tích diệu kỳ...
Ôi tất cả những điều đó, anh chúc em đến mười năm sau vẫn còn giữ được
Để mỗi xuân về
Em không phải làm một cánh thiên di...

Tác Giả: Nguyễn Bàng
Tên Thật Nguyễn Văn Viễn
Quê Quán: An Giang

January 24, 2013

Còn gặp nhau...

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui 
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.


Còn gặp nhau thì hãy cứ thương 
Tình người muôn thuở vẫn còn vương, 
Chắt chiu một chút tình thương ấy 
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.


Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi 
Bao nhiêu thú vị ở trên đời, 
Vui chơi trong ý tình cao nhã 
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời. 

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười 
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi 
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị,
Cho đẹp lòng tất cả mọi người. 

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào 
Giữa miền đất rộng với trời cao, 
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước 
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau. 

Còn gặp nhau thì hãy cứ say 
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay 
Say thơ, say nhạc, say bè bạn 
Quên cả không gian lẫn tháng ngày. 

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi 
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi 
An nhiên tự tại - lòng thanh thản 
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ. 


Tôn Nữ Hỷ Khương


November 27, 2012

Trò chuyện với mầm cây



Lâu rồi ba đã không viết cho con
Cái cây nhỏ ba vẫn chưa trồng như đã hứa
Những hạt phượng ba ươm hôm qua vừa tách vỏ
Hạt chắc cũng đau sau năm tháng ngủ vùi.

Cây nhỏ bây giờ mới mầm con thôi

Không ngủ được ba thường mang ra ngắm
Đời người như hạt mầm lớn lên trong mưa nắng
Biết nắng mưa nào sẽ giội xuống đời con?

Ba ở chung cư nhà không có mảnh vườn

Cửa sổ 24 giờ không có nắng
Ba nhiều lúc nhớ mảnh vườn bà quay quắt
Cây giàu ánh trời, giàu cả ánh trăng đêm.

Ba trồng cái cây qua những nơi mình đặt chân

- điều nho nhỏ ngày xưa nội ba thường dạy
Mấy khi ta đến nơi đâu được hai lần?
Một chút màu xanh gửi vào cây ở lại.

Và làm sao ta đến cuộc đời này hai lần?

Một chút màu xanh để ngày sau hoa trái.

Con có thể là bàng, là phượng, là còng
Nhưng hãy là cây, đừng lẫn vào cỏ dại
Con có thể bị vùi trong mưa gió bão dông
Đừng sợ cuộc đời, như cây cần nắng đấy.

Cái mầm con con sau này là cây
Ba lại ra đi màu xanh ở lại
Thằng Bàng nhóc con sau này như ba
Ba rụng lá vàng cho con mùa cây trái.


Tác giả: Nguyễn Bàng 
Tên thật: Nguyễn Văn Viễn
Quê quán: An Giang


April 15, 2012

Trần Nhân Tông (sưu tầm)

Thưở bé chưa từng rõ sắc không. 

Xuân về hoa nở rộn trong lòng

Chúa xuân nay bị ta khám phá.

Chiếu trải, giường Thiền ngắm cánh hồng.


************************************************

Phòng Núi Khởi Hứng

Ai trói mà mong cầu giải thoát
Chẳng phàm, nào phải kiếm thần tiên?
Vượn nhàn, ngựa mỏi, người đã lão
Như cũ vân trang một chõng thiền.

Phải quấy niệm rơi hoa buổi sớm
Lợi danh tâm lạnh với mưa đêm
Mưa tạnh, hoa trơ, non vắng lặng
Chim kêu một tiếng lại xuân tàn.

(Hòa thượng Thích Thanh Từ dịch)


*********************************************
Vô Vị Chân Nhân
Vô vị chân nhân thịt đỏ au,
Hồng hồng, bạch bạch chớ lầm nhau,
Ai hay mây cuộn không toàn tịnh,
Phương biếc bên trời một màu xanh.


**************************************
Kệ Vân

Hồng trần vui đạo cũng tùy duyên 

Đã đói thì ăn, nhọc ngủ liền 

Trong nhà có báu chi tìm kiếm 

Đối kính vô tâm chớ hỏi thiền




Hold Together For Peace

Hold the key, we build our world,

Together we make it better place.

For love flame burns endlessly

(and) Peace will come forever...





My lovely friends,

Hold together for peace

Hold together for endless love

Be milky stream flow to every heart.

Drive back the darkness, sorrow and feud;

Defeat the greediness and shatter narrow - mindedness.

For tomorrow will come without bomb and gun,

For innocent children a peaceful sleeping,

For Mother Earth lives in merciful sunshine .....













All start today

Hold together for peace

I believe we can

As long as we hold together.


Nancy Nguyễn-April 3, 2011 

Theo Dấu Chân Phật


Colors of the Wind (Vanessa Williams)

You think you own whatever land you land on
The Earth is just a dead thing you can claim
But I know every rock and tree and creature
Has a life, has a spirit, has a name
You think the only people who are people
Are the people who look and think like you
But if you walk the footsteps of a stranger
You'll learn things you never knew, you never knew
Have you ever heard the wolf cry to the blue corn moon
Or asked the grinning bobcat why he grinned

Can you sing with all the voices of the mountain
Can you paint with all the colours of the wind
Can you paint with all the colours of the wind
Come run the hidden pine trails of the forest
Come taste the sun sweet berries of the Earth
Come roll in all the riches all around you
And for once, never wonder what they're worth
The rainstorm and the river are my brother
The heron and the otter are my friends
And we are all connected to each other
In a circle, in a hoop that never ends
How high does the sycamore grow
If you cut it down, then you'll never know
And you'll never hear the wolf cry to the blue corn moon
For whether we are white or copper skinned
We need to sing with all the voices of the mountain
We need to paint with all the colours of the wind
All you own is Earth until
You can paint with all the colours of the wind

What is the Happiness?

What's the happiness we wait for?
Is it a day I've come here,
A far and strange country? 
"Hello Mom!" - I heard behind

A gentle smile with bright eyes,
Makes my heart fill up with joy...
Small angel's in front of me,
Bring to me a handful small stones.


What's the Happiness we wait for?
Question always wonders in my mind.
Is it the day I went to the garden
With the sadness flow up my soul,
For the love I have just left.
Oh, friends! There is an old man
Say hello me by blind eyes.


With a grace that I've never seen.
Ask me join in his simple meal.
What's the Happiness we wait for?
I always wonder in my mind.
Please help me answer this small question.
Is it the wealth or the fame in life?
I always wonder in my mind......



Nancy Nguyễn

Mộng tiếng gà đêm

Ò ó o o… o…o!
Ò ó o o…o…o! 
Tiếng gà ai gáy đêm khuya 
Sao chưa thức giấc hỡi người đương mê 

Ò ó o o… o…o! 
Ò ó o o… o…o! 
Tiếng gà giục giã liên hồi 
Vui chi giấc mộng đêm dài ảo hư. 

Biển trần thế đảo điên danh, lợi 
Cuộc vần xoay phú quý, tình thâm 
Bao nhiêu mộng tưởng mê lầm 
Cũng vì chấp giữ ngày đêm héo sầu. 

Đã đến lúc tìm về tỉnh thức 
Vấn vương chi ái nhiễm bụi đời 
Xả lòng về với Chân Như 
An vui đang đợi, thời gian chẳng chờ. 

Ò ó o o….o…o! 
Ò ó o o….o…o! 
Tiếng gà văng vẳng canh dài 
Giật mình tỉnh mộng ngỡ mình còn mơ.
 

Nancy Nguyen-25/09/2011

Tự răn





Nhắn



Nếu Mai Tôi Chết, Tôi Sẽ Về Đâu???


Nếu mai tôi chết, tôi s v đâu?
Lướt gió mây tôi tìm v Cc Lc
Hay hn tôi còn phng pht trn gian
Bi vương vn gia đình và quyến thuc
Đã  trăm năm dây ái vn còn mang.

Nếu mai tôi chết, tôi s v đâu?
S phiêu lãng chơi vơi trong đơn độc
Ngm nhìn đời hi tiếc ánh hào quang 
B bao phen gây dng chn lao trn
Mà quên mt không xây lòng bác ái.

Nếu mai tôi chết, tôi s v đâu?
S khc khoi tiếc hoài thi đã sng
V đẹp con ngoan, tôi chng thy tha lòng,
Tìm đến chn vui chơi nhiu mi l
Nếm mùi đời bng canh bc đỏ đen.

Nếu mai tôi chết, người ơi xin c trách!
Trách thân tôi quá ích k đời
Vén, gom, thu tng chút mt chng cha
Du thy k lang thang đang đói rách.

Nếu mai tôi chết, người ơi xin c hn!
Hn thân tôi đã ph bc vi đời
Cha già m yếu chng lo toan
Anh em đối đãi người thương k ln.

Nếu mai tôi chết, xin người đừng thương khóc!
Chi tm thân tôi đã trút đến hơi tàn
Bng nước mt điêu ngoa và gi di
Khóc chi người, khi lúc sng chng yêu thương.

Mai tôi chết, người ơi xin ch nói:
Tiếng “Nam mô” sâu thm t đáy lòng
Để hn tôi nh lướt vi gió mây
Theo ánh sáng ca T Bi v Tnh Thc.

Mai tôi chết, người ơi xin ch nói:
Tiếng “Nam mô” sâu thm t đáy lòng
Nguyn cho tôi kiếp sng lai sinh
Nương ca Pht tìm vui trong Gii Thoát…

Nancy Nguyn - 27/09/2011

Technology