July 26, 2013

Hai cụ già cùng cực

TP - Đã gần trăm tuổi, nhưng cụ Trương Thị Nhỏ (tổ 12, thôn Quý Thạnh, xã Bình Quý, Thăng Bình, Quảng Nam) chưa một ngày được thảnh thơi. Trong khi cụ Võ Thị Đước (83 tuổi, ở tổ Hòn Do5A, xã Cam Phúc Bắc, TP Cam Ranh, Khánh Hòa) cũng cùng cực không kém: Mò nghêu để nuôi 2 con tâm thần.

97 tuổi nuôi 2 con tật nguyền

Xã Bình Quý miền đất cát nghèo xơ xác. Về Bình Quý nhắc cụ Nhỏ dân làng ai cũng biết bởi cụ là người lớn tuổi nhất xã và hoàn cảnh gia đình éo le. Cụ Nhỏ sinh năm 1916, có 4 người con 2 trai 2 gái. Người con út Nguyễn Thị Xin năm nay đã 52 tuổi, bị dị tật từ nhỏ chỉ có thể lê lết quanh nhà. Gia đình nghèo, chồng mất sớm, một mình cụ Nhỏ quần quật nuôi con khôn lớn. Dựng vợ gả chồng cho 3 người con lành lặn, cụ Nhỏ một mình nuôi Xin đã gần 40 năm.

Cụ Nhỏ và người con tàn tật.

Căn nhà tình thương của cụ Nhỏ nằm lọt thỏm giữa mênh mông cát, xung quanh là nghĩa trang. Nhà không có gì đáng giá ngoài chiếc chõng tre nhỏ hai mẹ con cùng nằm.

Hôm chúng tôi đến, cụ Nhỏ qua nhà hàng xóm, mình chị Xin ở nhà. Chị Xin tóc tai bù xù, kể như khóc, mẹ em già rồi, lúc tỉnh lúc quên, khổ lắm. Cụ Nhỏ trí nhớ không được còn minh mẫn, nhưng nhắc đến út Xin thì mắt cụ đầm đìa nước mắt. “Con Xin sinh ra đã bị tàn tật, vợ chồng chạy vạy khắp nơi chữa trị nhưng không khỏi. Thương con, nhưng thân già không còn sức nuôi con nữa rồi”.

Ba người con đầu của cụ Nhỏ đã có gia đình, nhưng ai cũng nghèo khó không giúp gì được cụ. Ông Nguyễn Cúc (58 tuổi) là con thứ 2 của cụ cách nhà cụ không xa. Ông Cúc nhà nghèo, có đến 7 người con, cả gia đình chỉ có 1 sào ruộng làm không đủ ăn.

Ông Cúc cho biết: Hằng tháng mẹ và em sống nhờ vào đồng phụ cấp ít ỏi chỉ đủ mắm muối qua ngày. Một năm lại đây mẹ bắt đầu lẩn thẩn, lúc nào cũng lo mình chết ai chăm em. Bà con lối xóm biết hoàn cảnh cụ, nhưng cũng chỉ giúp mẹ con cụ Nhỏ bữa cơm qua ngày. Thương mẹ, thương em nhưng vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó nên ông Cúc và anh em không đỡ đần mẹ gì được nhiều.

83 tuổi mò nghêu nuôi 2 con tâm thần

Gia đình cụ Đước hiện sống trong căn nhà cấp 4 được xây dựng cách đây hơn 10 năm do chương trình nhà Đại Đoàn Kết trao tặng. Khi chúng tôi đến, chỉ có hai người con mắc bệnh tâm thần ở nhà, còn cụ Đước đang mò nghêu tại bãi triều ven biển cách nhà chừng 2km. Tìm đến nơi, thấy cụ Đước đang ngụp lặn dưới nước mò nghêu. Lát sau cụ mới lên bờ, nét mặt tím tái sau nhiều giờ ngâm mình dưới nước.

Cụ Đước đang mò nghêu. Ảnh: Tiến Phú.

Cụ Đước quê ở Phú Yên. Năm 1966, hai cụ cùng 5 người con chuyển vào vùng đất Khánh Hòa để sống. Nhưng do việc làm bấp bênh, nên 3 người con của cụ đành trở về quê.

Mọi gánh nặng gia đình từ đó dồn cả lên vai cụ Đước. Không thể lao động nặng, cụ Đước chuyển sang mò nghêu. Hằng ngày, cụ phải ngâm mình dưới nước gần 7-8 tiếng, mò được 5-6kg nghêu rồi gánh ra chợ bán với giá 7 ngàn đồng/kg.Vợ chồng cụ Đước cùng hai con đi ở lại đành sống cảnh làm thuê, lay lắt qua ngày. Năm 1996, chồng cụ Đước mất, sau đó hai người con là ông Võ Long (48 tuổi) và bà Võ Thị Thu (41 tuổi) cũng mắc chứng tâm thần, không tự kiếm sống được nữa.

Hằng tháng, cụ Đước được hưởng tiền trợ cấp của người cao tuổi là 180.000 đồng. Thỉnh thoảng, chính quyền địa phương, hàng xóm và những người hảo tâm cũng giúp đỡ cho gia đình bà chút tiền, thùng mì, gạo… để giảm bớt khó khăn.

Cụ Đước bày tỏ: “Tôi còn khỏe ngày nào thì vẫn mò nghêu để nuôi hai con tật bệnh. Chỉ lo sau này mất đi không biết hai con sẽ ra sao”. Người dân địa phương cho biết: Có hôm vào mùa lạnh, đang mò nghêu thì cụ Đước bị cảm, may được người dân đưa về chăm sóc. Khi cụ bớt bệnh cụ lại đi mò nghêu.

Mong những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ cụ Nhỏ và cụ Đước. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về Ban Bạn đọc, báo Tiền Phong, 15 Hồ Xuân Hương, Hà Nội hoặc chuyển trực tiếp vào tài khoản: Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam; Tên tài khoản: BÁO TIỀN PHONG . Số tài khoản: 1231 0000 062175. Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam- Chi nhánh Quang Trung - Hà Nội.

Nguyễn Thành - Tiến Phú

July 19, 2013

Thảm cảnh mẹ già gần 90 tuổi vẫn chưa hết "khổ trần gian"

(Dân trí)- Ở cái tuổi “gần đất xa trời” đáng lẽ cụ được hưởng cuộc sống yên vui bên con cháu, nhưng đã hơn 35 năm nay cụ Đán vẫn một mình cơ cực chăm lo cho đứa con trai bại liệt

Giữa tiết trời nắng nóng trên 38oC của Miền Trung, theo lời cầu cứu của những người dân tốt bụng ở địa phương, chúng tôi đã tìm đến gia cảnh cụ Nguyễn Thị Đán, thôn Hải Hà, xã Kỳ Lâm, huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh). Ngôi nhà nằm lọt thỏm giữa một vùng đồi núi trơ trọi, xung quanh chỉ thấy những bụi cây chằng chịt, lối vào nhà khúc khuỷu, dốc cao vời vợi

Vừa bước đến đầu ngõ, cảnh tượng đập vào mắt chúng tôi là một hình ảnh trông đến não lòng, căn nhà tranh dột nát, bà cụ đang chống gậy loay hoay bên chậu nước để rửa cho xong mấy cái chén bát vừa dùng. Cụ bà chống chiếc gậy thổn thển cố đứng dậy vào trong nhà cùng với đứa con trai bại liệt của mình đang nằm bất động trên giường. 

Chúng tôi phải cúi khom người xuống mới vào lọt được bên trong căn nhà. Một cảm giác u ám, lạnh lẽo khi nhìn vào bộ quan tài nằm cạnh những mớ hỗn độn ngổn ngang nằm chỏng chơ ở mọi ngóc ngách cả trên giường lẫn giữa nhà, không một chiếc ghế ngồi hay một chiếc bàn mà chỉ vỏn vẹn hai chiếc giường xộc xệch. 

Hàng ngày cụ Đán gần 90 tuổi phải thường xuyên xoa bóp cho đứa con bại liệt của mình

Sau khi vào được bên trong, hỏi mãi nhưng chẳng thấy câu trả lời từ phía cụ, nhưng ánh mắt của cụ vẫn đang hướng về phía chúng tôi như đang trông ngóng một điều gì đó. May thay qua khe cửa giọng nói của một người có vẻ mệt mỏi gọi vọng ra: “Các chú ơi, mẹ tui bị tai biến cách đây 3 tháng nên tai bị điếc, bà không nghe được chi cả, lại gần đây tui kể cho các chú nghe”.

Vẻ mặt hốc hác, hơi thở hổn hển, thân hình xương xẩu nằm bất động trên giường anh ta tự giới thiệu là Dũng, con trai của cụ. Anh Dũng với vẻ mặt buồn rầu kể về cuộc đời cơ cực của mẹ và bản thân anh: “Bố mẹ tui sinh được 4 người con, một anh đã mất còn lại ba chị em. Tui thì bị bại liệt toàn thân không cử động được từ khi 15 tuổi trong một trận sốt rét ác tính không có tiền chạy chữa. Sau lần đó, cha tui chán nãn gia cảnh đi theo một người đàn bà khác bỏ mặc lại 4 mẹ con tự lần hồi nuôi nhau. Một thân mẹ tui lặn lội nuôi 3 chị em khôn lớn”. Anh Dũng gạt hai hàng nước mắt đang chảy tràn rồi kể tiếp: “Hai chị gái đầu của tui nay đã có gia đình nhưng không có nghề nghiệp chi cả, chỉ đi làm thuê bởi rứa không giúp được chi cho mẹ và em. Cả những khi ốm đau mẹ tui cũng không được nghỉ ngơi vì biết rằng ngoài mẹ ra thì không ai có thể chăm sóc cho tui được. Mẹ tui kể, khi sinh tui ra bà mừng lắm, đến khi được cắp sách tới trường, mặc dù đói nghèo chạy cơm từng bữa nhưng lúc nào mẹ tui cũng tự hào lắm. Nói đến anh Dũng lại không cầm nổi nước mắt rồi bày tỏ: Nhiều lúc nghĩ đến gia cảnh cùng cực này, tui muốn chết đi cho mẹ đỡ khổ, nhưng mẹ tui cứ động viên: Con chết thì mẹ sống mần chi nữa. Thế là hai mẹ con tui lại ôm nhau khóc”.

Bà Trương Thị Lan, một người hàng xóm cho biết: “Nhiều hôm thời tiết thay đổi, cả hai mẹ con đều ốm, không có tiền thuốc thang, cụ Đán chỉ biết ôm con vào lòng mà khóc. Chúng tôi ở đây ai cũng nghèo cả chỉ biết sang động viên giúp chăm sóc anh Dũng thay cụ. Hiện tại cuộc sống của mẹ con cụ Đán chỉ trông chờ vào khoản tiền trợ cấp hàng tháng gần 500.000 đồng. Bởi thế, bữa ăn hàng ngày chỉ thấy niêu cơm nhỏ với vài ba quả cà, bát nước mắm”.

Căn nhà hai mẹ con cụ Đán không có một vật dụng gì đáng giá

Bà con ở đây cho chúng tôi biết, cách đây 3 tháng cụ bị tai biến nên tai bị điếc, đôi tay run rẩy, đôi mắt lờ mờ. Thế mà ngày ngày cụ phải mò mẫm từ trong nhà ra ngoài sân chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ và cả vệ sinh cá nhân cho đứa con tật nguyền. Đôi tay run run đút từng thìa cháo cho con, thìa được thìa mất, ai trông thấy cũng phải mủi lòng và hiểu được tình cảnh của người mẹ già nua khổ sở chăm sóc đứa con tật nguyền suốt hơn 35 năm qua. Hiện nay gia đình cụ Đán còn nợ gần 10 triệu đồng vay mượn bà con làng xóm để thuốc thang cho con nhưng đến nay cũng chưa trả được.

Ông Dương Đình Lý, PCT Mặt trận, Chủ tịch Hội chữ Thập đỏ xã bày tỏ: “Nhiều lúc đến thăm, thấy gia cảnh này nước mắt tôi phải tuôn trào, nhưng địa phương cũng nghèo nên chẳng giúp được gì nhiều, chỉ mong sao gặp được một tổ chức hay cá nhân nào có điều kiện để giúp đỡ họ thì quý hóa biết chừng nào. Giờ cụ Đán đã 88 tuổi, nhưng chưa một lần được hưởng được hưởng giây phút thanh thản. Tuổi già, sức yếu lại bệnh tật nhưng phải gượng để chăm con trai bại liệt. Cứ thế này, rồi đây cụ Đán còn trụ được bao lâu nũa để lo cho đứa con tật nguyền đáng thương của mình”.

Rời căn nhà trong âm khí hoang lạnh, nhìn ánh mắt đờ đẫn của anh Dũng dõi theo cùng vẻ mặt buồn bã của cụ Đán mà lòng chúng tôi trĩu nặng, day dứt như chính mình gây ra tội lỗi cho gia cảnh cụ. Thầm mong sao mọi điều an lành, tốt đẹp sẽ đến với quãng đời ngắn ngủi còn lại của cụ để khi cụ nhắm mắt xuôi tay cũng được phần nào yên lòng vì đứa con tội nghiệp.

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:
1Mã số 1076: Cụ Nguyễn Thị Đán, thôn Hải Hà, xã Kỳ Lâm, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh
ĐT: 0974 025 862 – anh Dũng
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487 
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank: Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639 
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK -  MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo:
 VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269 

Minh Đức

Nấm đậu xào sả ớt rau răm xúc bánh tráng

GNO - Món nấm xào sả ớt là một món ăn chơi ăn kèm với bánh tráng có hương vị rất đặc trưng và dễ chế biến. Thực hiện sau một lần được bạn mời đến thưởng thức món chay - cảm nhận, sau đó chế biến theo cách riêng của mình.

Có thể tùy chọn một loại nấm theo khẩu vị. Ở đây tôi chọn nấm bào ngư.

Món nấm đậu xào sả ớt xúc bánh tráng - Ảnh: Vũ Vy

Nấm bào ngư ngâm muối hoặc chanh, rửa sạch, vắt ráo nước, xắt hạt lựu, xào với dầu cho khô nước. 

Đậu khuôn xắt hạt lựu chiên vàng, có thể dùng đậu khuôn khô xong ngâm nở chiên vàng sau đó xắt hạt lựu. 

Một ít sả bào băm nhuyễn xào với một ít dầu hơi vàng thơm, cho vào một ít ớt bột, sau đó cho nấm đã xào khô vào nêm nếm một ít bột canh chay, một ít đường. 

Lưu ý món này ăn kèm với bánh tráng do bánh tráng có vị mặn nên món này nêm nếm gia vị hơi nhạt ăn kèm với bánh tráng sẽ vừa ăn. 

Sau đó cho mè và đậu phụng rang vàng đập dập với rau răm vào. Món nấm xào sả ớt đã thực hiện xong. Rất đơn giản, hy vọng những ai yêu thích chế biến món chay sẽ thực hiện được món này. 

Món nấm xào xả ớt ăn có vị ngọt của nấm, hương thơm của sả và rau răm kết hợp tạo nên một hương vị rất đặc trưng, vị béo thơm của mè , đậu phụng và giòn thơm của bánh tráng. 

Vũ Vy
Link: http://giacngo.vn/vanhoa/2013/07/14/375043/

9 bí quyết để thích nghi với công việc mới

Bạn có thể gặp áp lực lớn khi bắt đầu một công việc mới vì phải làm việc trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, với những đồng nghiệp mà trước đó bạn chưa từng quen biết. Bạn sẽ vượt qua được sức ép này nếu áp dụng 9 bí quyết dưới đây:


1. Đừng lo lắng khi bị ngợp thông tin

Bạn sẽ phải tiếp nhận một lượng lớn những thông tin mới trong một vài tuần làm việc đầu tiên ở công ty mới, từ việc ai là người chịu trách nhiệm về bảo hiểm y tế, cho tới cách thức xử lý cụ thể các nhiệm vụ được giao. Ban đầu, bạn sẽ không thể ghi nhớ hết được tất cả những thông tin này, và việc đó hoàn toàn bình thường. Hãy nhớ rằng, khi mới bắt đầu một công việc mới, việc bạn cảm thấy bị ngợp thông tin không phải là vấn đề đáng ngại, và đó không phải là một dấu hiệu cho thấy bạn sẽ thất bại.

2. Hiểu rằng quá trình thích nghi của bạn sẽ mất một thời gian

Ở hầu hết các công việc, phải mất từ 3-6 tháng để bạn quan với công việc mới. Quãng thời gian này thậm chí còn dài hơn ở những công việc có độ phức tạp cao hơn. Đừng hoảng sợ khi thấy mình vẫn chưa thực sự thích nghi khi đã bước vào tuần làm việc thứ ba, hoặc có cảm giác như bạn sẽ không bao giờ hòa mình vào được văn hóa ở môi trường làm việc mới này. Cảm giác đó gần như chắc chắc sẽ biến mất, nhưng bạn cần phải có thời gian.

3. Nỗ lực làm quen với mọi người

Cho dù bạn là người nhút nhát và hướng nội, trong vài tuần làm việc đầu tiên ở chỗ mới, hãy nỗ lực làm quen với các đồng nghiệp mới. Đây chính là những người sẽ giúp chỉ cho bạn chỗ ăn trưa, nói cho bạn biết sếp quan tâm nhất đến điều gì, hay ai là người giải quyết vấn đề về tiền lương ở phòng kế toán. 

4. Đừng gia nhập vào một nhóm đồng nghiệp nào đó

Trong môi trường làm việc mới, bạn hãy tỏ ra thân thiện với tất cả mọi người, nhưng đừng để bản thân bị lôi kéo vào một nhóm nào đó. Ở giai đoạn này, bạn chưa biết nhiều đủ để đứng về nhóm này hay nhóm khác. Việc tham gia vào một nhóm nào đó có thể đồng nghĩa với việc bạn kết thân với những người hay phàn nàn hoặc lười nhác mà chính bạn không hề nhận ra. Vì vậy, giữ thái độ thân thiện và trung lập trước bất kỳ sự chia rẽ hay mâu thuẫn nào ở nơi làm việc mới.

5. Nói chuyện với sếp mới về mục tiêu của bạn cho tháng đầu tiên và 6 tháng đầu tiên

Nếu bạn không trao đổi với sếp cụ thể về vấn đề này, bạn sẽ không biết được kết quả của bạn như thế nào trong tháng đầu tiên và 6 tháng đầu tiên sẽ được sếp đánh giá là thành công. Và bạn cũng hoàn toàn không nên phỏng đoán. Có thể ban đầu, bạn nghĩ rằng, sếp muốn bạn sẽ trở thành một chuyên gia trong mảng được giao ngay trong 2 tháng đầu tiên. Tuy nhiên, khi trao đổi với sếp, bạn mới biết, hóa ra sếp chỉ mong bạn làm quen được với công việc và hoàn thành một phần của công việc mới. Ngược lại, cũng có thể kỳ vọng của sếp lớn hơn những gì bạn nghĩ. Bởi thế, điều quan trọng là bạn phải biết đích xác.

6. Đừng ngại đề nghị giúp đỡ khi cần thiết

Một số nhà quản lý có khả năng đào tạo nhân viên giỏi hơn những người khác. Là một nhân viên mới, nếu bạn không rõ vấn đề gì đó, đừng ngại đề nghị cấp trên giúp đỡ. Hoàn toàn không có vấn đề gì khi bạn hỏi những câu như: “Tôi có thể đọc tài liệu nào để hiểu rõ hơn về…?” hay “Liệu có những hình mẫu về cách giải quyết việc này trước đây để tôi có thể học tập không?”

7. Chú ý tới văn hóa của công ty

Hãy quan sát xem những người khác trong cơ quan mới của bạn hành động như thế nào và bạn sẽ tiếp thu được rất nhiều thông tin về văn hóa ở môi trường làm việc này. Mọi người có bắt buộc phải xuất hiện đúng giờ trong các cuộc họp? Họ có ăn trưa ngay tại bàn làm việc hay ra ngoài? Công việc căng thẳng nhất vào thời gian nào trong ngày? Mọi người có những khoảng thời gian thư giãn, cùng nhau trò chuyện trong ngày không hay chỉ tập trung làm việc? Mọi người thường giao tiếp bằng email hay trao đổi trực tiếp? Mặc dù bạn không cần phải biến mình thành một người khác, bạn vẫn phải nỗ lực để hòa nhập vào văn hóa chung ở nơi làm việc mới. Nếu không bạn sẽ bị người khác đánh giá là không biết “tùy gia nhập tục”.

8. Đừng so sánh mọi thứ với “ở công ty cũ của tôi”

Bạn có thể cho rằng mình có cách tốt hơn để giải quyết công việc. Tuy nhiên, bạn không nên so sánh giữa hiện tại với những gì bạn làm trước đây, vì biết đâu, có những lý do khiến ý tưởng của bạn không thể được áp dụng tại đây. Ngoài ra, các đồng nghiệp mới của bạn sẽ không vui khi nghe bạn nói “ở công ty cũ của tôi, tôi đã làm thế này, thế kia…”

9. Đề nghị được nhận xét

Sau một vài tuần làm việc đầu tiên, hãy đề nghị nhà quản lý nhận xét về kết quả công việc của bạn. Hỏi xem sếp có muốn bạn điều chỉnh gì không và bạn cần phải tập trung thêm vào mảng nào. Đương nhiên sếp sẽ là người chủ động đưa ra nhận xét cho bạn, nhưng sẽ tốt hơn nếu bạn trực tiếp hỏi trước khi sếp nhận xét. Bằng cách này, bạn sẽ sớm có được hướng dẫn từ sếp hơn và sẽ cảm thấy tự tin, thoải mái hơn.

Phương Anh
Theo US News
Source: Dantri.com.vn

10 sai lầm lớn nhất của nhân viên mới

Ngày đầu tiên tới làm việc ở một công ty mới thường khiến bạn có cảm giác hưng phấn xen lẫn một chút lo lắng. 

Chỉ vài tuần sau, bạn bắt đầu ổn định và cảm thấy thoải mái hơn, nhưng đó lại chính là lúc bạn dễ dàng mắc sai lầm.

Đến lúc này, bạn có thể trở nên bất cẩn hơn và phạm phải những sai lầm không chỉ có khả năng làm phật lòng các đồng nghiệp và sếp, mà thậm chí khiến bạn trở thành một kẻ thích làm phiền, nói năng vô căn cứ, hoặc vô giá trị… trong mắt người khác.

Để tránh những kết cục không mong muốn này, hãy tránh mắc phải 10 sai lầm dưới đây khi bạn là một nhân viên mới:

Ảnh minh họa

1. Nói “tôi biết” quá nhiều

Nhà tuyển dụng chọn bạn vì họ tin rằng bạn đủ khả năng để làm công việc đó. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là các đồng nghiệp muốn nghe bạn nói câu “tôi biết” suốt ngày, hoặc tệ hơn là bạn đảo mắt kiêu kỳ và nói “tôi biết” khi họ cố gắng đưa ra cho bạn một lời khuyên hữu ích. Mỗi khi nhận được lời khuyên, hãy nói câu “cảm ơn”. Nếu bạn đã nhận được lời khuyên đó từ trước và cảm thấy không muốn nghe thêm nữa, hãy nói đại loại như: “Cảm ơn anh/chị. Anh A và chị B đã đề cập tới vấn đề này và tôi thấy đây đúng là một vấn đề quan trọng”.

2. Buôn chuyện

Có những câu chuyện phiếm tưởng như vô hại, chẳng hạn “Cậu có biết ‘sao’ A mặc gì hôm đó không? Thật là kinh khủng!” Tuy nhiên, nếu tham gia vào những câu chuyện như thế, đồng nghiệp có thể nhìn nhận bạn như một người thích “buôn chuyện”. Mặc dù “buôn chuyện” đã trở thành một phần tất yếu trong đời sống công sở, việc bạn tham gia ngay từ những ngày đầu có thể trở thành vũ khí để người khác chống lại bạn.

Khi sếp hỏi một đồng nghiệp về việc bạn làm việc thế nào, chắc chắn bạn muốn đồng nghiệp đó nói bạn tập trung vào công việc, thay vì những chủ đề bàn tán về người này người khác trong giờ giải lao.

3. Không biết gì về cấp trên

Nhiều người cho rằng, việc tìm hiểu về cấp trên là nhằm mục đích “nịnh bợ”. Tuy nhiên, việc bạn thể hiện sự tôn trọng đối với lãnh đạo và đồng nghiệp giỏi là rất quan trọng. Điều này có nghĩa là bạn đã tìm hiểu và đánh giá cao những thành tích mà họ đã đạt được. Nói cách khác, khi gặp cấp trên hay những nhân vật xuất sắc trong công ty, đừng chỉ nói mỗi câu “xin chào” mà không nhấn mạnh đại loại như “tôi biết là anh/chị đã dẫn đầu một dự án lớn vào năm ngoái. Tôi rất muốn được làm việc cùng và học hỏi từ anh/chị”.

4. Dành nhiều thời gian công sở cho công nghệ

Ngày nay, dân công sở phụ thuộc ngày càng nhiều vào điện thoại thông minh và Facebook trong thời gian làm việc. Đến một lúc nào đó, bạn cũng như vậy ở công ty mới. Nhưng trong những tháng đầu tiên đi làm, bạn thậm chí không nên gửi tin nhắn trên điện thoại trong giờ làm việc hay kiểm tra Facebook. Nếu làm vậy, bạn sẽ không nhận được đánh giá tích cực từ cấp trên và đồng nghiệp, chẳng hạn bạn sẽ bị coi là kém chín chắn và lười nhác. Hãy giải thích để người thân và bạn bè hiểu rằng, bạn sẵn sàng liên lạc với họ ngoài giờ làm việc.

5. Phong cách thời trang gây “nhức mắt”

Bạn được tuyển vào công ty với mái tóc đen, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn nên xuất hiện sau 3 tuần làm việc đầu tiên với mái tóc vàng chóe. Bạn cũng cần tránh có hình xăm ở những nơi dễ nhận thấy, trang sức rườm rà, hay những trang phục khiến người khác cảm thấy sự thay đổi bất ngờ. Sếp mới sẽ cảm thấy không vui khi bạn có phong cách thời trang “khó hiểu”, không phù hợp với văn hóa công ty. Họ muốn dành thời gian để đào tạo, huấn luyện bạn cho công việc mới, thay vì nói với bạn rằng, kiểu tóc của bạn khiến khách hàng “chết khiếp”.

6. Không chịu ghi chép

Nhiều người tin là mình có trí nhớ “siêu phàm”, có thể ghi nhớ mọi chi tiết, và có thể bạn là một người như thế. Tuy nhiên, kiểu gì bạn cũng có lúc đãng trí, và nếu không chịu ghi chép, bạn có thể khiến đồng nghiệp và sếp phải bực mình. Khi bạn hỏi một đồng nghiệp hay sếp rằng: “Trong cuộc họp hôm nay anh/chị đã nói gì ấy nhỉ? Tôi không nhớ”, có nghĩa là bạn đã “vẽ” thêm việc cho người đó. Thậm chí, bạn còn bị “gắn mác” là một thính giả tồi.

7. Đi muộn, về sớm

Mỗi sáng, bạn nên đến sớm hơn giờ làm việc 10-15 phút để đủ thời gian dùng một tách cà phê và nghỉ ngơi đôi chút trước khi bắt tay vào công việc. Bạn sẽ hiện lên với một hình ảnh vô tổ chức nếu “đâm bổ” vào bàn làm việc đúng giờ, hoặc tệ hơn là muộn. Cuối ngày, bạn không nên ra về ngay khi đồng hồ báo hết giờ. Thay vào đó, hãy dành thời gian để sắp xếp bàn làm việc cho ngày mai và đảm bảo rằng mình không để lại một khối lượng công việc lớn trong ngày chưa được hoàn thành.

8. Từ chối các cuộc vui với đồng nghiệp

Là nhân viên mới, bạn không nên bỏ qua các cuộc tụ tập vui vẻ hay ăn trưa cùng với các đồng nghiệp. Nếu làm vậy, bạn sẽ bị họ đánh giá là không có tinh thần đồng đội. Lưu ý, bạn có thể lắng nghe đồng nghiệp chia sẻ một vài thông tin về đời sống cá nhân của họ trong những dịp như vậy, nhưng tránh kể quá nhiều về mình. Nếu không, bạn sẽ sớm trở thành một chủ đề cho các cuộc “buôn chuyện” ở công sở.

9. Nói quá nhiều về các thành công trong quá khứ

Không có gì là sai nếu bạn muốn xây dựng hình ảnh mình là một cá nhân tài năng, nhưng bạn sẽ bước đi trên một ranh giới mong manh nếu bạn là nhân viên mới. Khoe khoang quá nhiều về những thành tích bạn đã đạt được trước kia có thể khiến đồng nghiệp và sếp cảm thấy ngán ngẩm, thậm chí cho rằng, bạn là “thùng rỗng kêu to”, “nổ như lựu đạn”, “chém gió phần phật”... Tốt hơn hết, chỉ kể về những thành tích đó khi bạn đã thiết lập được một vị trí vững chãi và quan hệ tốt với các đồng nghiệp khác.

10. Không chịu giao tiếp bằng ánh mắt và mỉm cười

Chuyện này tưởng như nhỏ, nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với một nhân viên mới ngay từ ngày đầu tiên. Đừng quên nhìn vào mắt người đối diện khi trò chuyện, mỉm cười và nói câu “xin chào” để tạo điểm nhấn thân thiện. Những chi tiết nhỏ này sẽ đem đến hiệu quả lớn cho bạn, tạo cho bạn một hình ảnh dễ hòa đồng, chuyên nghiệp và trưởng thành.

Phương Anh 
theo Fast Track/DNSGCT

link:http://vieclam.phapluattp.vn/20130715103149224p0c10/10-sai-lam-lon-nhat-cua-nhan-vien-moi.htm

Cái giá của sự tức giận

Một bà cụ có tính tình cau có, thường xuyên nổi giận vì những sự việc nhỏ nhặt, hơn nữa, mỗi khi tức giận hay dùng lời lẽ ác độc, vô tình đã làm tổn thương nhiều người, vì thế bà ta giao tiếp với hàng xóm, bạn bè đều không được hài hòa. 
Bà ta cũng biết khuyết điểm của mình, mong muốn sửa lại lỗi lầm thành tật này. Nhưng mỗi khi tức lên thì chính bà ta cũng không thể khống chế được tâm mình. 

Một hôm, một người đã nói với bà : “Chùa gần đây có một vị thiền sư, cũng là vị cao tăng, tại sao bà không đến xin lời chỉ dạy, biết đâu thiền sư có thể giúp được cho bà.”

Bà ta cũng cảm thấy có lý, đã đến tham vấn với thiền sư. 

Khi bà ta thổ lộ tâm trạng của mình, bà ta có thái độ rất thành khẩn, mong muốn có được một vài lời khai thị từ vị thiền sư đó. Vị thiền sư im lặng nghe bà kể lể, chờ cho bà ấy nói hết, mới dẫn bà ta vào một thiền phòng, sau đó khóa cửa thiền phòng và rời khỏi đó.

Bà ta một lòng muốn có được lời chỉ dạy của thiền sư, nhưng không ngờ thiền sư đã nhốt bà ta vào trong một thiền phòng vừa lạnh vừa u tối. Bà ta tức tối hét lên, và cũng như ngày thường, bà ta buông những lời nhục mạ quái ác. Nhưng cho dù bà ta có la hét cách nào, nhưng ở ngoài vẫn im lặng, thiền sư hình như không nghe thấy lời nào.

Khi không còn chịu đựng được nữa, thì bà ta thay đổi thái độ cầu xin thiền sư thả mình ra, nhưng thiền sư vẫn không động lòng thay đổi cách hành xử của mình, vẫn mặc kệ bà ta tiếp tục nói gì thì nói..

Qua một hồi rất lâu, cuối cùng, trong thiền phòng cũng không còn tiếng la hét hay nói năng của bà ta nữa, thì lúc này, phía ngoài thiền phòng mới có tiếng nói của thiền sư hỏi : “Bà còn giận không ?”

Thế là bà ta giận dữ trả lời : “Tôi chỉ giận tôi, tôi hối hận sao phải nghe lời người khác, tìm đến cái nơi quỷ quái này để xin ý kiến của ngươi.” 

Thiền sư ôn tồn nói : “Kể cả chính mình bà cũng không chịu buông tha, thì bà làm sao có thể tha lỗi cho người khác chứ ?” Nói xong thiền sư lại im lặng.

Sau một thời gian im lặng, thiền sư lại hỏi : “Bà còn giận không ?” 

Bà ta trả lời : “Hết giận rồi !”

“Tại sao hết giận !”

“Tôi giận thì có ích gì ? không phải vẫn bị ông nhốt tôi trong cái phòng vừa u tối, vừa lạnh lẽo này hay sao ?”

Thiền sư nói với vẻ lo lắng : “Bà xử sự kiểu này càng đáng sợ hơn đấy, bà đã đè nén cơn tức giận của mình vào một chỗ, một khi nó bộc phát ra thì càng mãnh liệt hơn.” Nói xong, thiền sư lại quay đi. 

Lần thứ 3, thiền sư quay lại hỏi bà ta, bà ta trả lời : “Tôi không giận nữa, ông không xứng đáng để tôi giận !”

Thiền sư nói : “Cái gốc tức giận của bà vẫn còn, bà cần phải thoáng ra khỏi vòng xoáy của tức giận trước đã.” 

Sau một hồi lâu, bà ta đã chủ động hỏi thiền sư : “Bạch thiền sư, ngài có thể nói cho con biết tức giận là cái gì không ?”

Thiền sư bước vào, vẫn không nói chuyện, chỉ có động tác như vô tình đổ đi ly nước trong cái ly trên tay.

Lúc này thì bà ta hình như đã hiểu.

Thì ra mình không bực tức, thì làm gì có tức tối, giận hờn ? Tâm địa trống không, không có một vật gì, thì làm gì có tức tối ?

Trong lòng không có bực tức, thì làm sao có cơn giận ? 

Thật ra, tức tối không những tự làm cho mình khổ đau, và những người xung quanh cũng theo đó mà buồn lòng. Lúc tức tối tức giận, không gì ngăn cản cái miệng, buông lời quái ác, một số lời lẽ trong đó có thể làm đau lòng người nghe, thậm chí có cả những người yêu thương quan tâm mình.

"Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai”, chỉ một niệm khởi sân mà kết quả là muôn ngàn chướng ngại nẩy sanh.

Cho nên đừng nên vì sự việc nhỏ nhặt mà gây ra chuyện hại người hại mình, tức tối la hét là hành vi của kẻ ngu muội.

Tuy chúng ta chưa thể là một người thông minh, nhưng tối thiểu chúng ta cũng đủ trí tuệ ngăn cản mình làm một con người ngu dại. Xem nhẹ hơn mọi sự việc không như ý, đồng thời tìm thấy ich lợi trong im lặng, giác ngộ ý thiền trong cuộc sống. Từ đó, chúng ta sẽ cảm nhận cuộc sống không cần phải mệt mỏi như ta tưởng, cũng không phải khốn khó như ta đã gặp. 

Những sự việc nhỏ nhặt cũng giống như những hạt cát trong đôi giày đã làm cho bạn khó chịu. 

Thế thì bạn lựa chọn cách giũ bỏ hạt cát hay vứt bỏ đôi giày? Chúng ta không thể không mang giày, vì còn con đường dài phía trước, thế thì tại sao chúng ta không chịu giũ bỏ hạt cát ? 

Source: gdptbinhthuan.com

July 12, 2013

Lịch Khóa Tu Một Ngày An Lạc Tại Tu viện Linh Thứu Năm 2013

Trụ Trì Thích Thiện Xuân

 Lịch Khóa Tu Một Ngày An Lạc Tại Tu viện Linh Thứu Năm 2013 
Khóa tu lần thứ 37: Ngày 17/2/2013 - 8/1/Quý T
                             (8/2/AL lễ vía Thái tử Xuất Gia)
                             (Tổ chức Xuất Gia 19/2/AL lễ vía Quán Thế Âm)
Khóa tu lần thứ 38: Ngày 31/3/2013 - 20/2/Quý T
Khóa tu lần thứ 39: Ngày 28/4/2013 - 19/3/Quý T
Khóa tu lần thứ 40: Ngày 19/5/2013 - 10/4/Quý T
                             (Phật Đản 15/4)
Khóa tu lần thứ 41: Ngày 23/6/2013 - 16/5/Quý T
Khóa tu lần thứ 42: Ngày 21/7/2013 - 14/6/Quý T
                             (Thi Giáo lý - giữa năm)
                             +Ngày 18/6/AL Giỗ Sư Phụ của Thầy.
                             (Tổ chức Xuất Gia 19/6/AL lễ vía Quán Thế Âm)
Khóa tu lần thứ 43: Ngày 18/8/2013 - 12/7/Quý T
                             (Vu Lan 15/7)
Khóa tu lần thứ 44: Ngày 22/9/2013 - 18/8/Quý T
Khóa tu lần thứ 45: Ngày 20/10/2013 - 16/9/Quý T
                             (Tổ chức Xuất Gia 19/9/AL lễ vía Quán Thế Âm)
Khóa tu lần thứ 46: Ngày 17/11/2013 - 15/10/Quý T                             +Ngày mùng 1/11 AL Giỗ Thân Phụ của Thầy 
Khóa tu lần thứ 47: Ngày 22/12/2013 - 20/11/Quý T
                             (Vía Phật Di Đà 17/11)
Khóa tu lần thứ 48: Ngày 8/1/2014 - 8/12/Quý T
                             (Lễ Thành Đạo - Thi Giáo lý - Tất niên)
* Các ngày lễ vía, Thầy kính mời Phật tử về tham dự đông đủ để kết duyênTu học.

Đầu các tháng Âm lịch, mùng 1,2,3 Tu Viện đều tổ chức Khóa Tu 3 ngày.
        Kính chúc các quý vị Tinh Tấn, An Lạc, Hạnh Phúc, hạnh thông trong cuộc sống! Phước Huệ trang nghiêm! Chánh Y song vận! Vạn sự Kiết Tường - Vạn duyên Như Ý!

BAN TỔ CHỨC KHÓA TU            
TỲ KHEO THÍCH THIỆN XUÂN       
Liên lạc: 0909940596 - (08)22453699 


Cúng Dường - Giảng Sư.Thích Thiện Xuân


Đời Sống Sau Khi Chết - ĐĐ.Thích Trí Huệ


July 11, 2013

Lời cầu cứu của bé lớp 7 mò trai nuôi mẹ chạy thận

(Dân trí)- Trời tối sập, thằng bé ống cao ống thấp lấm lem bùn đất khệ nệ bưng thau trai về thật nhanh khoe mẹ, nó nhanh nhảu: “Hôm nay được nhiều hơn hôm qua đấy mẹ ạ, mai đi bán sớm là có tiền để ngày kia mẹ đi lọc máu nữa nhé”.

Không giống như những bạn cùng trang lứa, niềm vui của cậu bé Nguyễn Văn Hà (học sinh lớp 7 trường THPT Bình Xuyên, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương) là mò được thật nhiều trai để có tiền cho mẹ đi viện. Thân hình nhỏ thó, đen sạm, em di chuyển nhanh như một con sóc bởi: “Mẹ con đau lắm, mọi người nói nếu không đến viện chữa bệnh là mẹ con sẽ chết nên con phải làm nhanh để mò được thật nhiều chai mang về bán”. 

Sự giải thích hồn nhiên của đứa trẻ 12 tuổi khiến những người lớn cũng chột dạ, sau đó là cái cảm giác chạnh lòng xa xót như chạy dọc sống lưng. Gương mặt còn quá non nớt, trẻ thơ nhưng em sớm hiểu được cái chết đang cận kề từng ngày đối với người mẹ thân yêu nếu như không có tiền đi chữa bệnh.

Công việc hàng ngày của cậu bé Hà là đi mò trai 
từ 5 giờ sáng đến tận tối mịt mới về. 

Để có tiền cho mẹ đi lọc máu kéo dài sự sống. 

Công việc một ngày của em thường bắt đầu từ lúc 5 giờ sáng trở dậy cùng bố đi mò trai ở các khúc sông để kịp đến khoảng 7, 8 giờ có mang ra chợ bán. Từ chợ về, ăn vội vàng qua quýt bữa trưa em lại tiếp tục công việc đến tối mịt mới trở về nhà. Hôm nào nhiều hai bố con bắt được gần 10kg trai bán được khoảng 100.000 đồng, còn những hôm ít chỉ vài ba cân đủ mua thức ăn cho cả nhà. Vì công việc thường xuyên nên những chỗ gần cậu bé đã đi gần hết nên phải lên tận các làng trên cách mấy cây số, ấy thế mà em vẫn lũn cũn cắp xô đi giữa trời nắng như đổ lửa. 

Rét, lạnh, với em không hề hấn gì miễn là mẹ được sống. 

Kể về câu chuyện của gia đình em Hà, thôn trưởng Lưu Huy Quảng ngậm ngùi cho hay: “Gia đình anh Nguyễn Văn Nam và chị Phạm Thị Hơn (bố mẹ của em Hà) trước kia đi làm rẫy ở tận trong miền trong, cũng đói khổ, thiếu thốn lắm nên họa huần vài ba năm mới về quê được một lần. Từ dạo trước Tết, chị Hơn phát hiện bị suy thận mãn giai đoạn cuối, không có nơi nào bấu víu nên cả gia đình 4 người mới dắt díu nhau về quê. Của đáng tội, nhà cũng chẳng có phải đi ở nhờ nhà em trai, ruộng nương cũng không nên bà con xóm làng phải thay nhau cho gạo để nấu ăn hàng ngày”.

Không thể tự nuôi được bản thân mình, chị càng xót lòng hơn khi trở thành gánh nặng cho con. 

Bản thân mang bệnh, sức khỏe chị Hơn sụp hẳn xuống, gương mặt sạm đen, chân tay run, lúc nào cũng đờ đẫn không làm được những việc nặng. Vừa ôm đứa con gái nhỏ Nguyễn Thị Giang (học sinh lớp 4), chị vừa sụt sùi khóc kể: “Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên vợ chồng bảo nhau vào trong rẫy làm để lo cái ăn, cái mặc cho hai con, bản thân em cũng không ngờ mình mắc bệnh này. Từ lâu em thấy người mệt mỏi và dấu hiệu không bình thường nhưng cứ cố, cố mãi và tự động viên mình là do làm mệt nên thế, nào ngờ đến lúc đi khám thì phát hiện bệnh luôn”. 

Hai đứa con còn quá nhỏ khiến chị không yên lòng nếu một mai mình nằm xuống. 

Sinh, lão, bệnh, tử là lẽ tự nhiên, chị Hơn hiểu hơn ai hết, chị cũng không sợ chết nhưng hai con còn quá thơ dại, thằng anh lớp 7 còi cọc là chỗ dựa cho đứa em lớp 4, cứ nghĩ đến cảnh đấy là chị lại không cam lòng. Anh Nam từ ngày lấy vợ, vốn cũng đau yếu quanh năm nên một tay chị xốc vác các việc lớn, bé trong gia đình không ngờ lại đến lúc đổ bệnh. Sợ chị phải chết sớm, hai đứa con sẽ bơ vơ nên hàng xóm láng giềng mỗi người thêm một đồng cùng với số tiền bán trai hàng ngày của bé Hà cho chị lên bệnh viện 3 lần/ tuần để lọc máu. 

Nhưng cực chẳng đã mọi người giúp cũng nhiều rồi, chị chẳng muốn phiền hà đến ai nên toàn tự một mình đi xe buýt lên bệnh viện rồi lọc máu xong lại bắt xe buýt về. Sức khỏe yếu, chân tay run lẩy bẩy, có nhiều hôm chị ngất cả trên xe khiến những người lạ đi đường phải tập chung “cấp cứu” để chị tỉnh lại. Ấy vậy mà khi nhắc đến điều này, chị gạt đi: “Em không sao thật mà, chị đừng nói điều này với ai cả không là các con em sẽ lo lắng, chúng bỏ việc để theo mẹ lên viện mất, thằng bé Hà giờ gần như là lao động chính trong gia đình, còn con bé Giang nó còn đang phải học nên em không muốn phiền đến các con đâu”.

Với những mẻ trai như thế này, cậu bé Hà vẫn tràn đầy hi vọng có thể cứu được mẹ. 

Mải nói chuyện, chị Hơn không để ý thằng bé Hà đứng phía sau len lén nghe được hết, nước mắt nó giàn giụa, òa lên nức nở. Bất chợt nó chạy ra ôm chầm lấy chị hét lên: “Con không cho mẹ chết, mẹ không được chết, mẹ phải ở với con, với em Giang”. Nói rồi nó cứ thế rúc vào ngực mẹ mà khóc khiến chị Hơn đau đến điếng người. Cả cuộc đời lam lũ chị chẳng sợ gì, duy chỉ đến lúc này khi đối diện với hai đứa con chị mới hoảng sợ nghĩ đến thời gian sống của mình chẳng được bao lâu. Ấy thế nhưng thằng bé Hà vẫn nuôi hi vọng nhiều lắm, nó ngước mặt lên lau nước mắt cho mẹ, giọng nấc nghẹn: “Cả đời này con sẽ đi bắt trai để mẹ có tiền chữa bệnh, mẹ nhất định phải sống với con”.


Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 1050: Anh Nguyễn Văn Nam và chị Phạm Thị Hơn (thôn Bình Cách, xã Bình Xuyên, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương)
Số ĐT: 01684.2634.72 (Số ĐT của em Phạm Sỹ Khang, em trai chị Hơn)
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh bến xe Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email: quynhanai@dantri.com.vn
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank: Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK -  MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo:
 VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269 
Thiên Ân
http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/loi-cau-cuu-cua-be-lop-7-mo-trai-nuoi-me-chay-than-746055.htm

Chàng trai mù bán vé số mở mái ấm cho người cơ nhỡ

Nhiều khi anh tưởng mình gục ngã vì sự khinh miệt, hắt hủi của xã hội. Bằng nghị lực anh đã đứng lên để giúp bao số phận lang thang cơ nhỡ khác. 

Từ một cậu bé mù ở Trà Vinh, anh Đến tìm tới mảnh đất Sài Gòn để mưu sinh rồi lập nghiệp. Xuất phát từ những bất hạnh của bản thân, anh đã cảm thông hơn cho những người cùng cảnh ngộ. Một thời gian sau, anh dành dụm tiền lập mái ấm ngay trên chính ngôi nhà nhỏ cho những thân phận như mình trước đây. 
Anh Đến kể chuyện đời về mình 

Cách TP. HCM khoảng 50km, chúng tôi tìm về xã Phú Hòa Đông (huyện Củ Chi, Trà Vinh) để tận mắt nghe những ngón đàn du dương từ bàn tay những mảnh đời bất hạnh. Mỗi người một cảnh nhưng họ quy tụ về mái ấm Mây Bốn Phương để được sống vui vẻ dưới bàn tay chăm sóc dạy dỗ của thầy Đến. Người thầy khiếm thị, lang thang khắp Sài Thành để kiếm sống. Thậm chí, người đàn ông này từng bị người đời thương hại và xem thường. 

Thương mình mà ngẫm tới người 

Anh Lê Văn Đến (SN 1969) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông con. Từ nhỏ anh đã phải sống trong cảnh chật vật. Nhà có sáu anh chị em thì hai người phải chịu cảnh mù lòa, khiếm thị. Thời điểm đó, gia đình nông dân nào cũng nghèo, để kiếm được cái ăn đã khó khăn chứ đừng nói tới chuyện học hành. Tuy sống trong cái nghèo khổ nhưng anh Đến lại luôn mơ ước thành một nghệ sĩ chơi đàn. Tuy nhiên, mặc dù biết ước mơ của con nhưng gia đình anh Đến không đủ khả năng để đáp ứng. Hơn nữa, với một người bình thường học đàn đã khó nói gì đến cậu bé tật nguyền. Bố mẹ khuyên anh nên từ bỏ ước mơ, chỉ cần làm mấy việc lặt vặt giúp đỡ gia đình. Cậu bé nghèo chỉ biết im lặng chấp nhận nghe lời ba mẹ. 

Tuy nhiên, sau thời gian suy nghĩ, anh Đến cho rằng nếu mình bị khiếm thị mà không vượt qua chính mình thì suốt đời mình sẽ mặc cảm, tự ti chẳng làm việc gì có ích. Thế rồi mới 14 tuổi, anh Đến khăn gói rời khỏi vùng quê nghèo lên Sài Gòn. Vừa chân ướt chân ráo bước tới chốn phồn hoa đô thị, anh đã xui xẻo gặp kẻ xấu cướp hết quần áo và đồ ăn uống. Lúc này anh đi lang thang nhịn đói để tìm địa chỉ nhà người thầy dạy đàn. Lúc đó, anh thầm nghĩ sao ông trời lại bất công với mình đến thế. Anh Đến không ngờ trên đời lại có kẻ đi ăn cướp của người tật nguyền. 

Sau khi tìm được nhà người thầy dạy đàn, anh Đến được người đàn ông này cưu mang. Hàng ngày, anh được thầy dạy đàn, truyền cảm hứng âm nhạc và dạy cách đối nhân xử thế. Một thời gian sau, anh nghĩ không thể bám víu mãi vào người khác được. Sau đó, anh Đến xin phép thầy dọn ra ngoài ở trọ. Tuy nhiên, ở đời lắm nỗi đắng cay, anh đến đi tới đâu xin việc người ta cũng không nhận. Vì chẳng ai dại gì mà nhận người mù lòa vào làm việc. Chàng trai khiếm thị không những bị chê bai mà còn đón nhận những thái độ khinh bỉ, hắt hủi từ xã hội. Không bỏ cuộc, anh lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm đất Sài Thành bán vé số mưu sinh. Sau này quen việc, để tăng thêm thu nhập, anh bắt đầu làm nhiều nghề khác như đi bán bánh mì, bánh hỏi... 

Con những cặp vợ chồng mù gửi tại mái ấm 

Bán vé số xây nhà tình nghĩa 

Thời gian anh bươn chải kiếm tiền ngoài đời giúp anh nhận ra rằng cuộc đời này còn có nhiều mảnh đời bất hạnh hơn mình. Khi anh dành dụm thuê được nhà đã cho một vài người mù lòa sống cùng. Thời gian sau đó, anh Đến mua một miếng đất nhỏ ở Củ Chi rồi xây nhà. Biết được tấm lòng của anh, những người tật nguyền đến hỏi thăm xin ở cùng. Thấy số lượng ngày càng đông, anh cho xây thêm phòng cho họ ở. Cách đây 5 năm anh thành lập mái ấm lấy tên Mây Bốn Phương. Sở dĩ lấy cái tên này bởi anh nghĩ mái nhà của anh sẽ là nơi cho những “đám mây” rơi rớt từ bốn phương bay về một nơi là mái ấm này. 

Được biết hiện tại, mái ấm của anh có 40 người. Trong đó hầu hết họ tự tìm tới anh để xin được ở lại, còn một số đứa trẻ mồ côi khác thì anh Đến đi xin lại về nuôi. “Đáng thương nhất là mười đứa trẻ dưới mười tuổi. Chúng là con của những cặp vợ chồng mù. Gia đình quá khó khăn, họ không nuôi nổi con nên gửi lại mái ấm này. Họ bảo khi nào kinh tế gia đình ổn định sẽ rước con về”, anh Đến chia sẻ. Những đứa trẻ từ mười tuổi trở lên được anh Đến dạy đàn, dạy nghề và một số cho đi học nghề thêm để sau này có thể tự nuôi sống được bản thân. 

Đáng nói hơn, mái nhà chung này không chỉ cho dành người mù mà những người già tuổi, không nơi nương tựa cũng tìm đến để được che chở. Họ rất vui vẻ khi được quần tụ với những người cùng cảnh. Bà Út Sáu, năm nay hơn 80 tuổi kể: “Nhà tui không còn ai thân thích. Được người quen giới thiệu, tôi xin vào ở đây những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Trong mái nhà này không những vui vầy cùng các cháu mà còn được chú Đến chăm sóc rất tận tình”. Ngồi bên cạnh, ông Út Xệ, năm nay 70 tuổi, với dáng người mảnh khảnh cho biết, nhà ông cũng ở Củ Chi. Những năm chiến tranh loạn lạc ông xin đi lính nhưng bố mẹ không đồng ý. Quá chán nản, ông xuống tóc đi tu ở một ngôi chùa tại TP. HCM. Khi bố mẹ ông già yếu, ông Út Xệ phải bỏ nghề tu về quê nhà chăm sóc. Sau này họ qua đời, gia đình chỉ còn lại một mình ông. Ở nửa bên kia của cuộc đời, vợ con không có nên ông thường xuyên đi lang thang, vạ vật khắp nơi xin ăn. Rồi người ta thương hại, chỉ ông vào mái ấm này nương tựa. “Khi tôi gặp anh Đến trình bày hoàn cảnh, anh chấp nhận ngay. Cậu ấy nói với tôi cứ ở đây sinh sống cùng các cháu và các cụ khác. Tất cả là một gai đình”, ông Út Xệ tâm sự. 

Tay đang tập đàn, em Dưỡng năm nay 20 tuổi, từng bị chứng bại não vừa bị mù vui mừng khoe: “Từ ngày vào đây tới giờ em thấy bệnh của mình giảm hẳn. Không những được thầy Đến nuôi cơm mà thầy còn dạy em học đàn. Thầy thường xuyên dạy em phải cố gắng trở thành người có ích. Mình bị bệnh nhưng không thể là đồ bỏ đi được”. 

Mối tình cảm động của đôi vợ chồng mù 

Trước đó, vì bị người đời miệt thị nên anh Đến luôn phải tìm cách hòa nhập với mọi người xung quanh. Người đàn ông khiếm thị cho biết: “Hồi đó tôi ở rất nhiều nơi. Khi đã sống vùng nào là tôi làm mọi cách để xóa được mặc cảm ở đó. Sống hết mình với mọi người, làm việc chăm chỉ nghiêm túc, không nợ nần gì người khác nên họ không còn phải thương hại tôi nữa”. Có lẽ nhiều người bất ngờ nhất là việc anh Đến cưới vợ. Một cô gái bị khiếm thính đồng cảm với anh nên nhận lời kết hôn. Tuy nhiên, việc hai con người khiếm khuyết đến với nhau cũng nhận được những lời dị nghị của nhiều người. Anh Đến kể: “Mọi người trong gia đình tui bảo đã mù rồi mà lấy người mù nữa thì sau này chỉ có nước chết đói. Nhiều người sáng mắt còn vạ vật ra mới có được miếng ăn nữa là hai người mù. Rồi sau này sinh con nữa, ai sẽ chăm con và lo tương lai của chúng”. Tuy nhiên, anh Đến thương người yêu nên vẫn quyết định cưới. Anh nghĩ nếu hai vợ chồng đồng lòng, chăm chỉ làm ăn thì bất cứ việc gì cũng có thể vượt qua. Sau nay, anh Đến thuyết phục gia đình mãi mới được họ đồng ý. 

Nói về mái nhà của mình, anh Đến buồn rầu cho biết, thỉnh thoảng có những mảnh đời bất hạnh tìm đến nhưng anh không thể nhận thêm được. Bởi căn nhà nhỏ không còn phòng trống. Hơn nữa, công việc đàn hát tại các đám cưới, hội hè của anh không thể kham được các chi phí cho mọi người. “Giá như có mảnh đất lớn hơn tôi sẽ xây dựng thêm nhiều phòng hơn nữa để đón những con người bất hạnh đến sống. Hơn nữa, tôi cần các nhà hảo tâm giúp sức để chăm lo cho những người tàn tật ở đây. Vẫn biết việc làm của mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc, nên tôi cũng không dám tự hào. Nhưng mái nhà cũng an ủi bản thân rằng mình tàn tật nhưng không vô dụng”, anh Đến tâm sự. 

Nhiều lần suýt chết vì đói lả 

Theo anh Đến, để sống vui vẻ, điều trước hết là tìm cách xóa mặc cảm với đời. Mình đã mù, nghèo thì phải sống sao cho tốt để người ta không thương hại và coi thường. Anh cũng chia sẻ trong cuộc đời mình đã quá quen với cái cảm giác đói khát. Có lúc anh suýt chết đói vì mấy ngày liền không được ăn uống. Tuy nhiên, người đàn ông này quan niệm, thà chịu đói chứ không thể đi ăn trộm ăn cướp. Với anh bí quyết để sống hòa đồng với mọi người đó là phải xóa đi mặc cảm của bản thân. 

Ái Minh
http://www.nguoiduatin.vn/chang-trai-mu-ban-ve-so-mo-mai-am-cho-nguoi-co-nho-a48227.html

Technology